Lười Biếng Là Gì? Nguyên Nhân Và Khắc Phục Lười Biếng

--- Bài mới hơn ---

  • Lười Nhác Là Gì? Bóng Tối Cuộc Đời Bạn — Ngáo Content
  • Lối Sống Lành Mạnh Là Gì? Xây Dựng Cách Sống Chuẩn Nhất
  • Thói Quen Lành Mạnh Là Gì?
  • Bí Quyết Từ Bỏ Thói Quen Đổ Lỗi
  • Thói Quen Và Tâm Thế Học Tiếng Nhật
  • Lười biếng được hiểu như thế nào?

    Khái niệm lười biếng có lẽ hơi khó để cắt nghĩa bởi khi đọc lên nó đã bao quát được hàm ý của từ ngữ rồi. Hiểu một cách đơn giản thì lười biếng chính là một trạng thái vận động hời hợt, không thích và không chịu cố gắng. Đi kèm với nó là thái độ tỏ ra mệt mỏi và khó chịu khi phải thực hiện một công việc nào đó.Có thể coi lười biếng là một tật xấu của mỗi người.

    Một vài biểu hiện của sự lười biếng được bộc lộc qua hành vi trốn tránh, không muốn cố gắng và nỗ lực để làm bất kỳ điều gì. Khi có khó khăn thử thách thì dễ dàng đầu hàng và dễ dàng chấp nhận kết quả mà không có sự vượt lên nào cả. Đùn đẩy trách nhiệm, không dám đối mặt với thử thách cũng là một biểu hiện của sự lười biếng.

    Nguyên nhân của sự lười biếng

    Lười biếng được bắt nguồn từ rất nhiều nguyên nhân khác nhau nhưng chủ yếu do 2 nguyên nhân chính sau:

    • Lười biếng do sự bao bọc, che chở từ gia đình : Việc giới trẻ luôn luôn nhận được sự bao bọc, bảo vệ từ gia đình là điều đương nhiên. Tuy nhiên khi bố mẹ nuông chiều con cái của họ quá, sẽ dẫn đến một điều là con trẻ bắt đầu ỉ nại và dựa dẫm quá nhiều vào bố mẹ. Chúng bị phụ thuộc vào gia đình quá nhiều và không có động lực hay mục tiêu để phấn đấu…Khi có khó khăn, thử thách đã có bố mẹ trợ giúp và điều này khiến cho giới trẻ bị mất đi khả năng tự nhận thức vấn đề và tư duy rằng mình phải nỗ lực vượt qua. Dần dần chúng bị phụ thuộc và dựa dẫm quá nhiều và chúng cảm thấy mình không cần thiết phải làm gì cả.

    • Lười biếng do chính bản thân mình : Xã hội ngày càng phát triển và việc đắm mình trong các thiết bị công nghệ là việc không thể tránh khỏi đối với giới trẻ hiện nay. Chính vì lẽ đó mà chúng trở nên lười biếng làm mọi chuyện và chỉ biết tiêu thời gian của mình cho các hoạt động bổ ích. Mọi người có thái độ thờ ơ và không có hứng thú trong công việc hay học tập ngoài giải trí và vui chơi. Khi điều này được lặp lại nhiều lần và trở thành một thói quen, cơ thể và hệ thần kinh của bạn sẽ từ chối tiếp nhận các công việc và báo hiệu cho bạn sự cần thiết phải nghỉ ngơi. Đó chính là biểu hiện của sự lười biếng. Một điều nữa gây nên sự lười biếng ở mọi người chính là việc sợ hãi. Bạn cho rằng mình không thể làm được điều này, mình không thể vượt qua được thử thách này, bạn sợ hãi rằng bản thân sẽ không thu được kết quả nào mà thậm chí còn bị tổn thương…. Vì thế chúng khiến bạn từ chối những công việc đó với lí do là bảo vệ sự an toàn cho bản thân. Có một thực tế là cơ thể của chúng ta luôn tìm cách duy trì những trạng thái quen thuộc của bản thân. Vì vậy nếu sự lười biếng kia bạn không thể vượt qua thì nó sẽ trở thành thói quen xấu cho bạn.

    Một số cách khắc phục sự lười biếng

    • Đối thoại với chính bản thân mình: Đó là việc bạn thường xuyên nói chuyện với chính bản thân mình. Các chuyên gia đã phân tích rằng nói chuyện với chính mình có ảnh hưởng rất lớn đến cảm giác và những việc mình làm. Bạn sẽ nhanh chóng tìm thấy cảm giác tích cực mỗi khi bạn nói chuyện với bản thân về một nhiệm vụ sắp phải chinh phục. Ví dụ như ngày hôm nay của bạn sẽ thật dài và khó khăn. Thay vì bỏ cuộc, bạn hãy tự nói với mình rằng : “ hãy cứ làm đi vì biết đâu mình sẽ đạt được kết quả tốt thì sao!” và bạn hãy đón nhận nó với một tình thần vui vẻ thoải mái nhất. Việc độc thoại nội tâm đóng vai trò quan trọng  giúp bạn có những suy nghĩ và cái nhìn tích cực về mọi việc. Từ đó đẩy lùi tật lười biếng của bản thân

    • Chỉ tập trung vào một số việc quan trọng trong một lần: Mọi người thường có những kế hoạch và danh sách việc làm rất hoành tráng, tuy nhiên lại ít ai có thể làm hết được những gì mà mình đã lên kế hoạch. Chỉ tập trung vào một hai điều quan trọng trong số những công việc đó. Sau đó bạn hãy dồn hết động lực để đạt được mục tiêu. Việc làm này giúp các bạn không bị chán nản bởi một đống công việc quá tải mà mình viết ra bởi khi quá nhiều công việc thì các bạn thường không biết nên bắt đầu từ đâu và dễ sinh ra tật lười biếng không làm gì cả.

    • Sắp xếp nơi sống ngăn nắp: Một môi trường làm việc năng động và giúp bạn có cảm giác muốn được làm việc hết mình chính là môi trường sạch sẽ, được sắp xếp gọn gàng và ngăn nắp. 

    Một vài biện pháp nữa giúp bạn vượt qua được tật lười biếng chính là thường xuyên tập thể dục để đầu óc được thư thái, dành thời gian làm những điều mình thích để kích thích sự hăng say của bản thân, đặt mục tiêu và kế hoạch và tìm bạn đồng hành để cùng nhau cố gắng….

    Sự lười biếng chính là nguyên nhân để bản thân né tránh khỏi những công việc và những nhiệm vụ khó khăn. Nhưng một khi bạn quyết tâm để bắt đầu và giải thoát cho bản thân ra khỏi sự lười biếng thì chắc chắn bạn sẽ thành công. Mong rằng khái niệm lười biếng là gì, nguyên nhân và cách khắc phục sự lười biếng mà chúng tôi vừa cung cấp ở trên sẽ giúp các bạn nhận thức đúng đắn để thay đổi bản thân mình.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Thói Cũ Trong Tiếng Tiếng Anh
  • Hoạt Động Cho Sinh Hoạt Hàng Ngày
  • 7 Thói Quen Hiệu Quả – Stephen R. Covey
  • 10 Thói Quen Để Học Tập Hiệu Quả
  • Xây Dựng Thói Quen Học Tập Tích Cực
  • Lười Biếng Là Gì? Nguồn Gốc Của Sự Lười Biếng Và Cách Khắc Phục

    --- Bài mới hơn ---

  • Sẽ Có Lúc Ta Thấy Lười Yêu, Chẳng Cần Yêu Và Sợ Yêu…
  • Minh Triệu Khi Duyên Tới Sẽ Không Lười Yêu
  • Nghị Luận Xã Hội Về Lòng Yêu Nước
  • Yêu Nước Là Yêu Gì?
  • Bài 5: Thể Hiện Lòng Yêu Nước Như Thế Nào Cho Đúng?
  • Lười biếng là gì? Tại sao chúng ta lại lười biếng? Làm sao để khắc phục được sự lười biếng? Trong bài viết này Trịnh Đức Dương Blog sẽ cùng bạn tìm câu trả lời cho những câu hỏi đó.

    Ai cũng từng lười biếng, và tất cả chúng ta đều biết đến khái niệm nay. Thực sự rất khó để có thể cắt nghĩa được Lười biếng là gì? Tuy Nhiên để các bạn có thể hình dung và phân tích.

    Lười: Được hiểu là một trạng thái ngại vận động, không thích, hời hợt và không chịu cố gắng. Từ Lười thường đi kèm với các từ khác như : Lười học, lười suy nghĩ, lười vận động. Nghĩa của từ này được lấy nguyên mẫu từ biểu tượng con lười trong tự nhiên.

    Biếng: Là một từ được sử dụng trong các trường hợp dùng để chỉ 1 người ở trong trạng thái không muốn làm hoặc thực hiện hành động nào đó. Mà nguyên nhân đến từ sự mệt mỏi về thể xác hoặc tinh thần. ví dụ Biếng ăn..

    Như vậy Trịnh Đức Dương Blog định nghĩa, Lười biếng là trạng thái ngại vận động, không thích hoặc hời hợt, đồng thời tỏ vẻ mệt mỏi khó chịu khi bị buộc phải thực công việc nào đó. Lười biếng là một căn bệnh bởi lẽ nó sảy ra một cách thường xuyên, liên tục. Người lười biếng luôn tìm lý do biện hộ cho việc lười của mình, Lười biếng bị coi tật xấu đáng lên án của con người.

    Biểu hiện của lười biếng là gì? Lười biếng là một trạng thái xấu của con người. Được bộc lộ một cách rõ nét thông qua hành vi trốn tránh, không muốn nỗ lực, cố gắng, ngại hy sinh trước khó khăn thử thách. Lười biếng là khi bạn nhanh chóng chấp nhận kết quả mà không nỗ nực. Không dám đối mặt, đùn đẩy trách nhiệm, sợ nhận phần khó khăn về mình. Những kẻ than thân trách phận cũng là biểu hiện rõ nét của người lười biếng.

    Con người sinh ra vốn là sinh vật nhỏ bé yếu ớt so với các loại động vật khác. Đồng thời cũng có thời gian tuổi thơ lâu dài lên tới 13 năm (trước tuổi dậy thì). Chính thời gian này, chúng ta được bố mẹ ông bà bảo bọc quá kỹ hình thành tính ỷ lại vào người khác. Ngại đối mặt với khó khăn và không muốn hy sinh “hạnh phúc” của mình. Dần dần việc ỷ lại vào người khác trở thành căn bệnh nan y khó chữa.

    Đây là một trong những nguồn gốc khó chấp nhận nhất của con người. Những kẻ lười biếng thường là những kẻ thiếu học thức và hiểu biết. Tất nhiên ở chiều ngược lại cũng chính vì lười biếng nên họ mới thiếu hiển biết. Lối suy nghĩ tiêu cực, sự ỷ lại đến từ việc thiếu kiến thức của rất nhiều người. Nếu những người đó có kiến thức và hiểu rằng kỷ luật bản thân không ngừng nỗ lực thì việc lười biếng sẽ không sảy ra.

    Có nhiều người nói rằng, tôi biết nó quan trọng nhưng làm chút lại chán. Xin lỗi bạn chẳng ai gặp khó khăn mà lại vui vẻ cả, không ai không từng muốn bỏ cuộc trước khó khăn. Cũng chả mấy ai lấy bận rộn làm vui, ai cũng muốn ngủ thêm, đi chơi, tụ tập… nhưng để có được những thứ họ muốn buộc họ phải nỗ lực và vượt qua sự lười biếng. Họ chỉ vui khi vượt qua khó khăn chứ không ai vui khi nó đang xảy ra. Điều quan trọng họ hiểu là mình cần phải vượt qua sự lười biếng

    Lười biếng là một căn bệnh có tính lây lan cực nhanh trong cộng đồng. Bạn không đọc nhầm đâu lười biếng có tính di truyền và lây lan. Chả thế mà bệnh lười truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác những người có bố mẹ, anh chị em lười biếng con cái cũng sẽ có tỉ lệ lười biếng cao hơn. Tất nhiên bệnh lười không di truyền qua gen, hay nhiễm sắc thể. Lười biếng di truyền là hệ quả của một giáo dục và ảnh hưởng từ môi trường sống.

    Lây lan là một trong những đặc tính tiêu biểu của bệnh lười biếng. Một kẻ lười trong nhóm bạn lười kéo theo tất cả cùng lười. Rõ ràng nó có tính di truyền và lây lan, đôi khi thành dịch. Nếu 2 đứa bạn cùng phòng đến giờ đi học mà 1 trong 2 không dậy, khả năng cao người còn lại cũng có xu hướng ngủ thêm chút nữa. Cách tốt nhất để chữa bệnh lười là tìm kiếm một môi trường tích cực. Khi bạn lười biếng năng lượng tích cực sẽ lan toả giúp bạn vượt qua bản thân mình.

    Hậu quả của lười biếng là gì?

    Chúng ta có thể thấy thời kì bao cấp xã hội chậm phát triển như thế nào. Một xã hội bao cấp trì trệ mà nguyên nhân chính là do sự lười biếng của rất nhiều tập thể cá nhân. Một người lười làm ảnh hưởng đến cuộc sống của họ, của gia đình họ. 2 người làm ảnh hưởng đến nhóm đến đội của họ. Nhiều người lười làm ảnh hưởng đến cả cộng đồng nơi họ sống.

    Rất nhiều người lười biếng, nhưng ngay cả những kẻ lười biếng cũng ghét những người lười biếng khác. Không ai muốn làm việc với kẻ lười biếng cũng chả ai muốn giao việc cho kẻ lười biếng cả. Cơ hội không thể đến với bạn nếu bạn lười biếng bởi không ai muốn giao cho kẻ lười biếng những trọng trách lớn. Cho dù có đi nữa thì bạn cũng không thể hoàn thành nó vì bạn lười biếng được.

    Kẻ lười biếng có xu hướng bị những người tích cực xa lánh, bởi lẽ họ không muốn nhiễm bênh. Và những người tích cực không muốn mất thời gian vì những người không đáng. Những kẻ lười biếng thường tìm cách đùn đẩy trách sang những người khác. Chính vì vậy những kẻ lười biếng thường không ai chơi. Họ sẽ bị tách ra khỏi chính xã hội mà họ sống, hèn kém xấu xa là từ để chỉ những kẻ lười biếng.

    Không phải tất cả nhưng những kẻ lười biếng đóng góp 1 phần không nhỏ vào danh sách tội phạm. Lười làm và mong muốn hưởng thụ là 2 căn bệnh thường đi cùng nhau. Những người lười làm việc thường có xu hướng mưu mẹo và lươn lẹo. Không muốn nỗ lực nhưng lại muốn hưởng thụ sinh ra những hành vi phạm tội. Trộm cắp, cướp giật, lừa đảo để chiếm đoạt tài sản phục vụ cho nhu cầu cá nhân. Họ trở thành những kẻ phạm tội, vi phạm pháp luật.

    Nếu ai đó hỏi tôi cách chữa lười biếng là gì? Tôi sẽ trả lời ngay rằng: Bằng mọi cách bạn phải phòng chống được sự lây lan của lười biếng. Đối với thế hệ con cháu, bạn không nên bảo bọn nó có nhiều. Hãy để cho chúng học được cách đứng lên khi vấp ngã. Tinh thần tự chịu trách nhiệm và vươn lên trong cuộc sống. Đối với chính bạn, bạn cần phải loại bỏ ra khỏi cuộc đời mình những kẻ lười biếng. Lấy những người thành công chăm chỉ làm động lực phấn đấu. Hãy từ bỏ môi trường sống tiêu cực, tìm kiếm những người bạn có lối sống lành mạnh.

    Thông thường lười biếng là do bạn đặt mục tiêu chưa đúng. Không có kế hoạch cụ thể, chưa biết cách để bắt đầu, trì hoãn làm bạn lười. Làm việc không có mục tiêu và kế hoạch là nguyên nhân chính dẫn đến việc bạn lười biếng. Những người lười là những người cực kém trong khả năng lập kế hoạch. Đây là những người chỉ biết tưởng tượng chứ hoàn toàn không biết thực sự mình phải làm gì. Ví dụ: bạn muốn lương bạn sẽ tăng lên 30tr 1 tháng trong 5 tháng tới. Bạn nghĩ bạn cần cố gắng làm việc, nhưng khổ một nỗi làm việc gì thì bạn không biết. Bạn cũng chả hình dung được làm gì để có được 3otr, bạn chỉ nghĩ rằng mình phải cố gắng mà thôi. Vì không biết làm gì nên bạn quyết định không làm nữa.

    Không có đánh giá kết quả nhỏ, không biết làm gì, không thấy được kết quả làm bạn lười. Mục tiêu quá xa đi mãi không đến cũng làm bạn lười biếng. Hãy đặt những mục tiêu cố định và những mục tiêu nhỏ hơn đánh giá. Tận hưởng thành quả nhỏ lấy đó làm động lực đi tiếp, từng bước từng bước một.

    Cách mà tôi hay làm để loại bỏ sự lười biếng đó là bắt tay vào làm ngay. Ngay khi có ý tưởng lập tức thực hiện. Lúc này năng lượng tích cực là lớn nhất, Nếu bạn trì hoãn, tự nhiên cảm xúc tích cực giảm dần. Vì vậy hãy bắt đầu ngay lập tức. Không có chuyện “nốt hôm nay”, không có chuyện nốt đợt này, không có chuyện ngày mai tôi sẽ bắt tay vào làm. Việc không bắt tay vào làm ngay lập tức chính là dấu hiệu của kẻ lười biếng. Khi bạn nghĩ là lúc bạn có động lực nhất bạn còn không làm thì bao giờ bạn đủ tự tin để làm điều đó.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Vì Sao Người Trẻ Lười Yêu?
  • Lời Bài Hát Lười Yêu (Dance Version) Lyrics & Mp3 Ca Sĩ Bảo Anh Và Brittanya Karma
  • Yêu Một Người Có Nghĩa Là Gì? 21 Cách Tốt Và Xấu Để Xác Định Tình Yêu / Ghế Tình Yêu
  • Im Lặng Không Có Nghĩa Là Ngừng Yêu Thương Nhưng..
  • Truyện Ngắn: Chia Tay Không Có Nghĩa Là Hết Yêu
  • Học Cách Thành Công Từ Những Kẻ Lười Biếng

    --- Bài mới hơn ---

  • Nhật Bản Và Văn Hóa Săn Bắt Cá Voi
  • Soạn Bài Tính Từ Và Cụm Tính Từ Trang 153 Sgk
  • Soạn Bài Tính Từ Và Cụm Tính Từ
  • Câu Hỏi Tu Từ Là Gì? Tất Cả Những Kiến Thức Về Câu Hỏi Tu Từ
  • Các Biện Pháp Tu Từ Cú Pháp Thường Gặp
  • “Tôi luôn chọn những người lười biếng cho những công việc khó khăn. Bởi vì họ luôn biết cách tìm ra những con đường dễ dàng nhất để thực hiện nó” – Bill Gates

    Bước vào một tiệm cafe mát lạnh với bày trí hiện đại, chúng ta dễ dàng bắt gặp hai kiểu khách hàng: một là những người trên tay luôn cầm điện thoại, trước mặt luôn là laptop, liên tục gõ gõ bấm bấm, chỉ hít thở thôi cũng thấy đầy bận rộn; Một kiểu ngược lại, nhàn nhã thảnh thơi, đọc sách uống trà, tán dóc quên trời quên đất, liếc mắt qua cũng hiểu là vừa rảnh vừa vui.

    Nếu bạn đang có suy nghĩ những người bận rộn và chăm chỉ mới có chỗ đứng thì có lẽ bạn đã nhầm, một kẻ lười biếng cũng có cách thành công của riêng họ và đằng sau vẻ nhàn rỗi thảnh thơi ấy chúng ta cũng học được rất nhiều điều!

    Lười biếng để nhanh chóng và dễ dàng đạt được mục đích

    Có một sự thật là tất cả phát minh tiện ích của thế giới hiện đại đều là sản phẩm của những tư duy lười biếng. Những người lười biếng thường tìm ra cách tiết kiệm thời gian và tiện lợi nhất để đạt được những gì mình muốn, có lẽ chính vì hiểu được điều này nên Bill Gates mới có phát ngôn nổi tiếng được nhắc đến ở trên.

    Nếu những kẻ chăm chỉ thường chỉ đi theo một con đường vạch sẵn thì người lười nhác lại có thói quen tư duy để tìm ra những phương pháp tiết kiệm được thời gian, công sức để thoả mãn được bản tính của họ. Vô hình chung chính họ lại tìm ra được phương pháp tối ưu khi biến những điều khó khăn trở nên dễ dàng và ai cũng có thể làm được!

    Lười biếng để tập trung

    Vì những kẻ lười không muốn, không có khả năng, và sẽ không bao giờ ôm đồm quá nhiều thứ. Điều này vô tình tạo nên một lợi thế to lớn cho họ. Chính vì quá lười để dành thời gian tìm hiểu về những thứ viển vong nên họ luôn nhận thức rõ đâu là điều mình muốn và mình phải làm những gì để đạt được nó.

    Người lười biếng cũng không quan tâm nhiều tới các yếu tố bên ngoài. Với họ, sự phân tâm sẽ giết chết mục tiêu và họ không bao giờ để cho mình phân tâm vì áp lực thời gian hay tâm lý

    Lười biếng để bình tĩnh và lạc quan

    Đứng trước mọi rắc rối cuộc sống tốt nhất hay cư xử như một kẻ lười biếng. Họ lười tới nỗi không buồn suy nghĩ tới những đánh giá, thị phi hay lo lắng trước những trở ngại. Đối với họ mọi vấn để đều sẽ có cách giải quyết.

    Người lười biếng cũng không có khái niệm tranh đấu khi không thật sự cần thiết, điều này khiến họ có một cuộc sống nhẹ nhàng và “dễ thở” hơn hẳn người khác.

    Lười biếng để hưởng thụ và nghỉ ngơi đúng lúc

    Bởi vì họ rất lười nên họ không bao giờ để bản thân phải quá căng thẳng. Đối với họ, đích đến luôn ở phía trước, không cần vồn vã, chẳng cần hối hả làm gì. Bởi vậy họ luôn biết cách cân bằng giữa công việc và cuộc sống.

    Quan điểm của những người lười chính là không bao giờ đem công việc ra khỏi văn phòng. Để bản thân có thời gian để xả hơi vô hình chung còn kích thích khả năng sáng tạo và tăng hiệu quả công việc hơn là luôn 24/7 căng thẳng như dây đàn!

    Không phải tất cả những người lười biếng đều thành công nhưng ai thành công thì bên trong cũng có một chút chây lười! Cuộc sống hiện đại vốn đã quá hối hả bộn bề nếu con người còn hấp tấp vội vàng thì rất dễ dàng bị cuốn trôi. Tốt nhất cứ cho bản thân được lười một chút, sống chậm nghĩ lâu, biết đâu thành công lại dễ dàng hơn bạn tưởng!

    Tú Anh

    --- Bài cũ hơn ---

  • Chỉ Từ Là Gì, Ví Dụ, Giải Bài Tập Và Soạn Bài Khái Niệm Chỉ Từ Ngữ Văn 6
  • Chỉ Từ Là Gì, Giải Bài Tập Và Soạn Bài Khái Niệm Chỉ Từ Ngữ Văn 6
  • Trạng Từ Trong Tiếng Anh Đầy Đủ, Chi Tiết
  • Phó Từ Là Gì? Phân Loại Và Nêu Ví Dụ Về Phó Từ
  • Tính Từ Trong Tiếng Anh (Adjective)
  • Phòng, Chống Bệnh Lười Biếng

    --- Bài mới hơn ---

  • Hiểu Đúng Và Hiểu Sai Về Chánh Định – Bát Chánh Đạo
  • Ceo Là Gì? Những Ý Nghĩa Của Ceo
  • Ceo Là Gì? Chân Dung Chi Tiết Về Giám Đốc Điều Hành
  • Dropshipping Là Gì Và Tiềm Năng Của Nó?
  • Dropshipping Là Gì? Ưu Nhược Điểm Của Dropshipping?
  • LƯỜI BIẾNG CŨNG LÀ KẺ ĐỊCH

    Trong tác phẩm “Cần, kiệm, liêm, chính”, khi bàn về chữ “Cần”, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ rõ: “Lười biếng là kẻ địch của chữ cần. Vì vậy, lười biếng cũng là kẻ địch của dân tộc. Một người lười biếng, có thể ảnh hưởng tai hại đến công việc của hàng nghìn, hàng vạn người khác”(1). Hồ Chí Minh đã cắt nghĩa trong tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc”: “Bệnh lười biếng – Tự cho mình là cái gì cũng giỏi, việc gì cũng biết. Làm biếng học hỏi, làm biếng suy nghĩ. Việc dễ thì tranh lấy cho mình. Việc khó thì đùn cho người khác. Gặp việc nguy hiểm thì tìm cách để trốn tránh”(2); Người giải thích cặn kẽ hơn: “Bệnh lười biếng – Khi tiếp được mệnh lệnh hoặc nghị quyết, không chịu nghiên cứu rõ ràng. Không lập tức đưa ngay mệnh lệnh và nghị quyết đó cho cấp dưới, cho đảng viên, cho binh sĩ. Cứ xếp lại đó. Khi thi hành, kềnh kềnh càng càng, không hoạt bát nhanh chóng. Hoặc thi hành một cách miễn cưỡng, không sốt sắng, không đến nơi đến chốn. Kết quả nhỏ là: nghị quyết đầy túi áo, thông cáo đầy túi quần. Kết quả nặng là: phá hoại tổ chức của Đảng, giảm bớt kỷ luật của Đảng, bỏ mất thời cơ tốt, lúc nên làm thì không làm, khi làm thì trễ rồi. Đó là vì tính lười biếng, chậm chạp”(3).

    Người cảnh báo thái độ lười học tập, nhất là lười học tập lý luận chính trị, văn hóa và chuyên môn – nghiệp vụ: “Lười biếng: Không chịu khó học tập, nghiên cứu để nâng cao trình độ của mình về chính trị, văn hóa và nghiệp vụ. Do ít hiểu biết về tình hình trong nước và ngoài nước, ít nghiên cứu lý luận và kinh nghiệm thực tiễn cho nên gặp thuận lợi thì dễ lạc quan tếu, gặp khó khăn thì dễ dao động, bi quan, lập trường cách mạng không vững vàng, thiếu tinh thần độc lập suy nghĩ và chủ động sáng tạo. Do đó mà gặp nhiều khó khăn trong công việc, tác dụng lãnh đạo bị hạn chế”(4).

    Khi cho rằng, lười biếng cũng là đắc tội với đồng bào, với Tổ quốc, Hồ Chí Minh đã đưa ra hình ảnh so sánh: “Nếu có một người, một địa phương hoặc một ngành mà lười biếng, thì khác nào toàn chuyến xe chạy, mà một bánh xe trật ra ngoài đường ray. Họ sẽ làm chậm trễ cả chuyến xe. Vì vậy, người lười biếng là có tội với đồng bào, với Tổ quốc”(5).

    NGUỒN GỐC BỆNH LƯỜI BIẾNG 

    Theo Hồ Chí Minh, cũng giống như bệnh “kiêu ngạo”, bệnh lười biếng của cán bộ, đảng viên không tự nhiên sinh ra, không thuộc về bản chất vốn có của họ, lại càng không phải bản chất của Đảng ta, nó do nguyên nhân khách quan và chủ quan mang lại. Về nguyên khách quan, từ rất sớm, Nguyễn Ái Quốc trong bài “Tình cảnh nông dân An Nam” đăng trên Báo La Vie Ouvrière, ngày 4-1-1924 đã viết: “Người An Nam nói chung, phải è cổ ra mà chịu những công ơn bảo hộ của nước Pháp. Người nông dân An Nam nói riêng, lại càng phải è cổ ra mà chịu sự bảo hộ ấy một cách thảm hại hơn: là người An Nam, họ bị áp bức; là người nông dân, họ bị người ta ăn cắp, cướp bóc, tước đoạt, làm phá sản. Chính họ là những người phải làm mọi công việc nặng nhọc, mọi thứ lao dịch. Chính họ làm ra cho lũ người ăn bám, lũ người lười biếng, lũ người đi khai hóa và những bọn khác hưởng mà chính họ thì lại phải sống cùng khổ trong khi những tên đao phủ của họ sống rất thừa thãi; hễ mất mùa thì họ chết đói”(6). Tiếp đến, ở tác phẩm “Những nhiệm vụ cấp bách của Nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa”, Người lý giải: “Chế độ thực dân đã đầu độc dân ta với rượu và thuốc phiện. Nó đã dùng mọi thủ đoạn hòng hủ hoá dân tộc chúng ta bằng những thói xấu, lười biếng, gian giảo, tham ô và những thói xấu khác”(7). Trong tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc”, Người giải thích rõ hơn: “Những thói xấu đó có đã lâu, nhất là trong 80 năm nô lệ. Những thói xấu đó, họ mang từ xã hội vào Đảng. Cũng như những người hàng ngày lội bùn, mà trên mình họ có hơi bùn, có vết bùn. Như thế thì có gì là kỳ quái? Vì lội bùn thì nhất định có hơi bùn. Cần phải tắm rửa lâu mới sạch. Trái lại, nếu lội bùn mà không có hơi bùn, mới thật là kỳ quái. Nếu trong Đảng ta, một đảng mới từ trong xã hội cũ bước ra, nếu nó hoàn toàn không có những người xấu, việc xấu như thế mới là kỳ quái chứ! Cố nhiên nói thế không phải là để tự bào chữa”(8).

    Về nguyên nhân chủ quan, Hồ Chí Minh cho rằng, nó xuất phát từ chủ nghĩa cá nhân mà ra: “… vì tư tưởng cá nhân chủ nghĩa đẻ ra nhiều cái xấu như lười biếng, tham ô, đòi hưởng thụ, kèn cựa, địa vị… Muốn tiến lên chủ nghĩa xã hội thì phải có con người xã hội chủ nghĩa, muốn có con người xã hội chủ nghĩa phải có tư tưởng xã hội chủ nghĩa, muốn có tư tưởng xã hội chủ nghĩa phải gột rửa tư tưởng cá nhân chủ nghĩa”(9). Theo Người, “Chủ nghĩa cá nhân đẻ ra nhiều cái xấu, thiên hình vạn trạng. Ví dụ: lười biếng, hủ hóa, suy tính tiền đồ”(10); “Chủ nghĩa cá nhân là việc gì cũng chỉ lo cho lợi ích riêng của mình, không quan tâm đến lợi ích chung của tập thể. “Miễn là mình béo, mặc thiên hạ gầy”. Nó là mẹ đẻ ra tất cả mọi tính hư nết xấu như: lười biếng, suy bì, kiêu căng, kèn cựa, nhút nhát, lãng phí, tham ô, v.v.. Nó là kẻ thù hung ác của đạo đức cách mạng, của chủ nghĩa xã hội”(11).

    Ngoài ra, Hồ Chí Minh còn chỉ ra một trong những nguyên nhân chủ quan dẫn đến bệnh lười biếng là: “…việc giáo dục chính trị còn sơ sài, thiếu sót. Vì vậy mà một số cán bộ và công nhân còn mang nặng chủ nghĩa cá nhân, thái độ làm thuê, thiếu tinh thần làm chủ tập thể. Do đó mà có những hiện tượng xấu như: lười biếng, kèn cựa, thiếu kỷ luật, kém đoàn kết, tham ô, lãng phí”(12).

    “PHƯƠNG THUỐC” KHẮC PHỤC BỆNH LƯỜI BIẾNG 

    Theo Hồ Chí Minh, khắc phục bệnh lười biếng này là yêu cầu của sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội với mục tiêu trước mắt là khắc phục tình trạng nghèo nàn, lạc hậu để nâng cao đời sống nhân dân: “Nước ta còn lạc hậu, dân ta còn nghèo, muốn tiến lên chủ nghĩa xã hội, muốn cải thiện đời sống, thì chúng ta càng phải Cần, phải Kiệm, phải chống lười biếng, chống lãng phí”(13). Hơn nữa, đó còn là mục tiêu của xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa; “Lao động là nghĩa vụ thiêng liêng, là nguồn sống, nguồn hạnh phúc của chúng ta. Trong xã hội ta, không có nghề nào thấp kém, chỉ những kẻ lười biếng, ỷ lại mới đáng xấu hổ. Người nấu bếp, người quét rác cũng như thầy giáo, kỹ sư, nếu làm trọn trách nhiệm thì đều vẻ vang như nhau. Ai sợ khó, sợ khổ, muốn “ngồi mát ăn bát vàng”, người đó mới là kém vì không phải là người xã hội chủ nghĩa”(14).

    Do đó, Người yêu cầu: “…phải gạt bỏ những thái độ sai lầm như: thỏa mãn với thành tích bước đầu, bảo thủ, tự mãn với những kinh nghiệm đã có, có ít nhiều tri thức thì kiêu căng, coi khinh quần chúng, hoài nghi những sáng kiến bình thường của quần chúng; lười biếng, không tích cực học tập cái mới, v.v..”(15).

    Trong tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc”, Hồ Chí Minh nêu ra những “phương thuốc” hữu hiệu để “chữa bệnh lười biếng” đó là:

    “Cách chữa:

    – Các cơ quan chỉ đạo phải có cách lãnh đạo cho đúng. Mỗi việc gì đều phải chỉ bảo cách làm.

    – Cấp trên phải hiểu rõ tình hình cấp dưới và tình hình quần chúng, để chỉ đạo cho đúng.

    – Khi nghị quyết việc gì, phải cẩn thận, rõ ràng. Khi đã nghị quyết thì phải kiên quyết thi hành”(16).

    Phải thường xuyên học tập nâng cao trình độ mọi mặt, Hồ Chí Minh coi đó là biện pháp hết sức rất cần thiết. Người yêu cầu: “Phải chú ý học tập: Chống lười biếng, ngại học tập, muốn nghỉ ngơi. Muốn tiến bộ hoàn thành tốt nhiệm vụ, thì phải học tập các chính sách của Đảng và Chính phủ”(17). Đồng thời, phải ra sức học tập ở nhân dân, bởi: “Kinh nghiệm trong nước và các nước tỏ cho chúng ta biết: có lực lượng dân chúng việc to tát mấy, khó khăn mấy làm cũng được. Không có, thì việc gì làm cũng không xong. Dân chúng biết giải quyết nhiều vấn đề một cách giản đơn, mau chóng, đầy đủ, mà những người tài giỏi, những đoàn thể to lớn, nghĩ mãi không ra”(18).

    Người cũng yêu cầu trong Đảng, trong Chính phủ, các cấp, các ngành và mọi đoàn thể cùng mỗi cá nhân phải “…cần có một cuộc vận động: Tiêu diệt lười biếng, nâng cao năng suất, củng cố kỷ luật lao động”(19).

    Những lời huấn thị của Chủ tịch Hồ Chí Minh về phòng, chống bệnh lười biếng chẳng những có giá trị lịch sử, mà còn luôn có tính thời sự trong công tác xây dựng Đảng hiện nay. Những chỉ dẫn của Chủ tịch Hồ Chí Minh về phòng, chống bệnh lười biếng nếu được quán triệt và vận dụng sáng tạo sẽ khắc phục có hiệu quả bệnh lười biếng của cán bộ, đảng viên, đồng thời góp phần xây dựng đội ngũ cán bộ, đảng viên “vừa hồng, vừa chuyên”, công tâm, thạo việc theo tư tưởng Hồ Chí Minh trong giai đoạn cách mạng mới./.

    Nguyễn Thị Bích Hà

     

    Bài đăng TCTG số 11/2019

    (1), (5) Hồ Chí Minh: Toàn tập, Nxb. Chính trị quốc gia – Sự thật, H, 2011, t. 6, tr.120; 120-121.

    (2), (3), (16), (18), (8) Sđd, t. 5, tr.295; 299; 299; 303.

    (4), (12) Sđd, t.14, tr.29-30; 456.

    (6) Sđd, t.1, tr.427.

    (7) Sđd, t.4, tr.7.

    (9), (10)  (13), Sđd, t.12, tr. 11; 222; 328.

    (11) Sđd, t.13, tr.90.

    (14), (15) Sđd, t.13, tr.69; 71.

    (17) Sđd, t.9, tr. 58.

    (19), Sđd, t.7, tr.484; 369.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Tổng Hợp Kiến Thức Đại Từ Bất Định Trong Tiếng Anh
  • Rủi Ro Và Tính Bất Định Là Gì?
  • Câu Phủ Định Là Gì? Các Ví Dụ Về Câu Phủ Định
  • Nguyên Nhân Và Triệu Chứng Của Xơ Gan
  • 3.1. Định Nghĩa Xác Suất Theo Cổ Điển
  • Bài Văn Nghị Luận Về Sự Lười Biếng

    --- Bài mới hơn ---

  • Câu Ghép Là Gì Và Cách Đặt Câu Ghép Cùng Bài Tập Về Câu Ghép
  • Câu Phủ Định Là Gì?
  • Câu Nghi Vấn Là Gì, Tác Dụng Và Lấy Ví Dụ
  • Định Nghĩa, Phân Loại Và Cách Đặt Câu Chính Xác!
  • Câu Cảm Thán Là Gì?
  • Đề bài: Nghị luận về sự lười biếng

    Bài văn Nghị luận về sự lười biếng

    Mẹo Cách viết bài văn nghị luận xã hội

    I. Dàn ý Nghị luận về sự lười biếng

    – Giới thiệu về vấn đề

    – Giải thích: “Lười biếng”: là trạng thái chán nản, không muốn tập trung vào công việc hay bất cứ việc gì dù ở trong khả năng của mình, chần chừ, ngại khó, ngại khổ.

    + Lười biếng là thói quen và đôi khi trở thành một “căn bệnh” khó chữa, gây nên những tác hại vô cùng to lớn cho bản thân, gia đình và cả xã hội.

    – Nguyên nhân:

    + Bị chi phối bởi những thú tiêu khiển: Trò chơi điện tử, các trang mạng xã hội, video thu hút sự chú ý của đông đảo mọi người→ con người có xu hướng khép kín hơn, thích những trò chơi đó mà ngại ra ngoài, lười vận động, khiến chúng ta mất tập trung, lâu dần trở thành lười biếng.

    + Do sự bảo bọc của cha mẹ, người lớn: Trẻ em sinh ra còn yếu ớt, cần được chăm sóc, bảo vệ nhưng một số cha mẹ lại bảo bọc con cái quá mức khiến chúng dần ỷ lại, không chịu hành động, suy nghĩ, ngại khó, ngại khổ.

    + Do sự chần chừ: Lười biếng đôi khi xuất phát từ những việc rất nhỏ, sau đó tạo thành thói quen, ví dụ khi ta chần chừ nghe điện thoại, chần chừ làm bài khóa, bài luận, lâu dần ta sẽ quy định cho bản thân mình có thể ỷ lại, có thể chần chừ, biến ta thành kẻ lười biếng.

    + Ngoài ra, lười biếng cũng di truyền: Một số người bị mắc chứng thiếu hoocmon dopamine thể di truyền, họ không cảm nhận được niềm hạnh phúc khi đạt được thành công nên lâu dần, họ trở nên lười biếng.

    – Biểu hiện:

    + Trong học tập: Không chịu ôn luyện, không chịu học tập mà luôn tìm cách gian lận trong cái kì thi, kiểm tra

    + Trong công việc: Không chịu tìm tòi, ỷ lại vào đồng nghiệp

    + Trong công việc nhà: Không chịu lau dọn nhà cửa, nơi ở sạch sẽ

    – Hậu quả của việc lười biếng:

    + Công việc và học hành bị trì trệ, không thể tiến bộ.

    + Mắc các tệ nạn xã hội, như trộm cắp, cướp giật do không đủ tiền tiêu xài.

    + Thất bại trong công việc, không thể vươn lên, đánh mất cơ hội

    + Gây nên những hậu quả xấu cho bản thân, gia đình, trở thành gánh nặng cho đất nước.

    – Liên hệ: Hiện nay, đại bộ phận thanh thiếu niên có cho mình một suy nghĩ tích cực, luôn chịu khó khám phá, tìm tòi. Nhưng còn số ít các bạn trẻ có lối sống lười biếng.

    – Bài học và cách khắc phục sự lười biếng:

    + Hãy lập một bản kế hoạch chi tiết, và thực hiện nó nghiêm túc

    + Tìm cho mình người bạn đồng hành để cùng thực hiện

    + Chăm chỉ sẽ giúp chúng ta vươn tới ước mơ của mình.

    Khái quát chung

    II. Bài văn mẫu Nghị luận về sự lười biếng

    Người ta thường nói “trên bước đường thành công, không có dấu chân của kẻ lười biếng. Đúng vậy, chẳng thành công nào, đích đến nào lại dễ dàng mà không trải qua chông gai. Và để làm được điều đó, phải trả giá bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ, không biết mệt mỏi. Lười biếng sẽ đánh mất của ta nhiều cơ hội, và đôi khi biến đổi cuộc đời của ta theo một hướng đi tiêu cực.

    Trong cuộc sống, chúng ta bắt gặp rất nhiều trường hợp luôn tự ỷ lại, không chịu vận động, không chịu suy nghĩ tìm tòi, đó là lười biếng. Lười biếng trở thành một căn bệnh mà rất nhiều người đang mắc phải. Vậy định nghĩa của lười biếng ở đây là gì? Lười biếng – đó là trạng thái chán nản, không muốn tập trung vào làm bất cứ việc gì, dù việc đó ở trong khả năng của mình, ngại khó, ngại khổ, chần chừ trong mọi việc. Lười biếng đôi khi trở thành một thói quen khó bỏ của rất nhiều người, và đôi khi nó trở thành một căn bệnh nan y ăn sâu vào tâm trí con người ta khiến con người ta trở nên thụt lùi với thời đại, biến ta trở thành những kẻ vô ích cho xã hội này. Nó còn khiến cho chúng ta trở thành những gánh nặng mà xã hội và những người khác phải mang vác và đối với thanh thiếu niên, nó trở thành một lỗ hổng lớn trong nhân cách làm người của các em.

    Vậy do đâu mà căn bệnh lười biếng này lại có thể diễn ra và ăn sâu vào con người ta như vậy? Nguyên nhân trực tiếp của việc lười biếng này là gì đây? Có thể nói rằng có rất nhiều nguyên nhân dẫn tới sự lười biếng của một cá nhân nào đó, nhưng tổng hợp lại, chúng ta thấy rõ ràng có những nguyên nhân cụ thể dẫn tới sự lười biếng trong xã hội. Đó là sự mất tập trung trong bất cứ công việc nào. Đây được coi là nguyên nhân hàng đầu tạo nên những con người lười biếng trong một tập thể hay xã hội. Sự mất tập trung này gây nên bởi những thứ hấp dẫn khác đối với cá nhân khi đang thực hiện một hành động nào đó. Chúng ta có thể thấy, lớp thanh thiếu niên ngày nay bị hấp dẫn bới rất nhiều thú vui như các trò chơi điện tử hay những video trên các mạng xã hội, chính điều này đã hướng các em vào một sự chú ý khác khiến các em xa rời, mất tập trung trong công việc hay trong học tập. Ngoài ra, nó còn lôi kéo sự chú ý của các em khiến các em dần lười vận động, lười ra ngoài, và dần biến thành một kẻ lười biếng. Hiện tượng này không chỉ xảy ra ở lớp thanh thiếu niên mà nó là tình trạng diễn ra ở hầu hết các lứa tuổi, biến mọi người trở thành những con người ỷ lại, thụ động, lười biếng, mất tập trung.

    Nguyên nhân thứ hai mà chúng ta có thể kể đến đó là sự bao bọc quá mức của các bậc phụ huynh, người lớn đối với trẻ nhỏ, dần hình thành trong chúng sự ỷ lại, không chịu hành động, tìm tòi và khi lớn lên, chúng mang theo những điều đó, biến thành những kẻ lười biếng của xã hội. Chúng ta đều biết rằng trẻ nhỏ còn yếu ớt, cần được chăm sóc, cần được quan tâm, thế nhưng, có những bậc cha mẹ lại kéo dài sự quan tâm đó đến tận khi đứa trẻ trưởng thành vẫn không hề muốn buông bỏ. Điều này vô tình hình thành lên tâm lý ỷ lại vào bố mẹ, vào người khác của đứa trẻ ấy và khi lớn lên, chúng vẫn giữ thái độ đó để bước vào đời, biến chúng thành những kẻ lười biếng, luôn ngại khó, ngại khổ, không hề muốn làm gì, cũng không muốn đối mặt với bất kì vấn đề nào của cuộc sống.

    Lười biếng không chỉ là do tự bản thân con người hình thành lên, nó còn phụ thuộc vào cả môi trường xung quanh, vào các bậc phụ huynh nữa. Không chỉ thế, lười biếng còn bị tạo nên bởi sự thiếu hiểu biết, thiếu kiến thức, thiếu những kĩ năng giao tiếp, tìm tòi.

    Như chúng ta biết, trong bất cứ công việc nào cũng cần có sự đầu tư kĩ lưỡng, về mặt tinh thần, tâm lý cũng như về thể chất. Việc tìm tòi, sáng tạo các nguồn kiến thức sẽ mang lại cho chúng ta sự hiểu biết về mọi mặt, giúp ích cho ta trong các công việc của mình. Thế nhưng lại có những người không những thiếu kiến thức trong công việc mà lại còn không chịu tìm tòi, ngại suy nghĩ, ngại tháo gỡ vấn đề, dần dần, họ cho rằng như vậy là được, như vậy là đủ, khiến cho công việc của mình ngày càng thụt lùi so với người khác. Đó là lười biếng! Sự lười biếng này đến từ sự thiếu kiến thức, thiếu những kĩ năng quan trọng để tạo nên một thói quen tốt. Nếu như cả xã hội đều ỷ lại như vậy, liệu rằng xã hội chúng ta có thể phát triển được hay không?

    Nguyên nhân của sự lười biếng còn do thói quen chần chừ khi bắt tay vào bất kì công việc nào. Sự chần chừ bắt nguồn từ sự vô tư, vô tâm, thế nhưng, dần dà, nó lại đi sâu, ăn sâu vào tâm trí của người ta, biến con người ta trở thành những con người lười biếng. Chỉ đơn giản, bạn chần chừ nghe một cuộc gọi, chần chừ chậm một bài tập được giao mà không bị phạt, và cứ như vậy, bạn nghĩ rằng, lúc nào mình cũng sẽ được ưu tiên, được phép lười biếng như thế. Và cuối cùng, kết quả là bạn đã biến thành một kẻ lười biếng từ bao giờ mà chính bạn cũng chẳng nhận ra. Có thể nói rằng. lười biếng xuất phát từ rất nhiều nguyên nhân, nhưng nguyên nhân từ bản thân mình mới chính là điều mà ta cần bàn tới.

    Ngoài ra, lười biếng đôi khi còn xuất phát từ nguyên nhân di truyền. Nghe có vẻ khá vô lý, thế nhưng, theo nghiên cứu khoa học, một số người bị hiện tượng thiếu hormone dopamine thể di truyền khiến họ không cảm thấy hạnh phúc, vui mừng khi đạt được điều gì đó. Điều này đã vô tình dẫn họ trở thành những kẻ lười biếng trong xã hội này.

    Nguyên nhân về sự lười biếng thì không hề ít, nó quá nhiều, và mỗi con người luôn có cách biện hộ cho sự lười biếng của chính mình. Thế nhưng, phải đến khi nhìn thấy tác hại, nhìn thấy những hậu quả mà lười biếng để lại cho mình, người ta mới chợt nhận ra và hối hận. Có một câu danh ngôn thế này “trên bước đường thành công, không có dấu chân của kẻ lười biếng”, phải, lười biếng thì sao mà có thể thực hiện được ước mơ của mình, dù rằng ước mơ đó có to lớn hay nhỏ bé ra sao!

    Sự lười biếng của mỗi con người thể hiện ở mỗi lớp khía cạnh, mỗi các biểu hiện khác nhau. Đối với lớp trẻ thanh thiếu niên còn đang đi học, sự lười biếng biểu hiện ở sự lười nhác trong học tập, trong việc hoàn thành các bài tập về nhà, trong việc phụ giúp cha mẹ. Thay vì tìm tòi, chăm chỉ học tập, hoàn thành bài vở, các em lại tìm cách gian lận, tìm cách được điểm cao trong các kì thi mà không phải bỏ ra công sức học hành, bằng những chiếc “phao” cứu sinh, … Hãy thử nhìn lại kì thi tuyển sinh đại học cách đây hai năm, hãy nhìn lại xem có phải chúng ta đang bắt gặp những kẻ lười biếng, chỉ muốn có được thành tích mà không phải bỏ ra điều gì? Hơn bốn mươi bốn học sinh tại một vài nơi trong kì thi tốt nghiệp trung học phổ thông quốc gia đã được “mua bán” điểm số để có thể trở thành những tân sinh viên với những điểm số cao ngất ngưởng. Điển hình như bạn N.D.A, điểm thi thực tế khi được phúc khảo của bạn, tổng ba môn chỉ là 15,8 điểm, thế nhưng, bằng sự “mua bán”, giao dịch của những bậc phụ huynh, số điểm của bạn đã được nâng lên con số là 27,8 điểm. Đây là một số điểm mà một học sinh phải gắng sức, miệt mài cả mười hai năm có khi còn chưa đạt tới. Với số điểm này, N.D.A đã đăng ký nguyện vọng vào đại học Y Hà Nội – một ngôi trường thuộc top những trường học khó nhất cả nước. Sự lười biếng đã biến một thí sinh trở thành tâm điểm của cả nước khi sự việc bị phanh phui, nếu chăm chỉ hơn, thì số điểm 27.8 không phải là một số điểm vượt ngoài sức tưởng tượng hay khó có thể đạt được. Thế nhưng, nếu không bị phanh phui, liệu một thí sinh như N.D.A, khi bước vào ngôi trường được dạy để bảo vệ sức khỏe và tính mạng cho con người, với sự lười biếng, ăn sẵn, chờ sắp xếp của cha mẹ, có trở thành một người bác sĩ có tâm, có tài và có đức hay không?

    Không chỉ trong khía cạnh học tập mà tính lười biếng, bệnh lười biếng còn thể hiện trong cách bạn sắp xếp không gian ở, thu dọn gian nhà, phòng ở của chính mình. Các cụ từ xưa đã dạy chúng ta rằng “nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm”, nơi ở sạch sẽ thì con người mới thơm tho, mới mát mẻ được, ấy thế nhưng, khi lười biếng xuất hiện, liệu có thể có những căn nhà sạch sẽ đến vậy được hay không? Hay là vịn vào cái cớ lười biếng, học tập, làm việc mệt mỏi mà biến nơi ở của mình thành một bãi rác? Hẳn các bạn chưa quên, gần đây, trên mạng xã hội Facebook, một chủ tài khoản được cho là chủ một phòng trọ đã lên tiếng bức xúc về việc căn phòng của mình cho thuê đã biến thành một bãi rác, khiến chủ nhà phải mất cả ngày để dọn dẹp với hai xe tải chở rác đi? Theo thông tin từ người chủ cùng những bức ảnh trên mạng xã hội chụp lại căn phòng, chủ nhà đã cho môt cô gái xinh đẹp, thậm chí lọt top mười nữ sinh thanh lịch của trường đại học thuê, và sau một tháng bùng tiền phòng, cô gái đã biến mất và để lại cho anh cả một căn phòng ngập tràn rác rưởi. Đó chẳng phải là sự lười biếng đó sao? Và sự lười biếng ấy đã đem đến cho cô gái kia cái danh xưng chẳng hề dễ chịu và khi mọi người nhìn vào cô gái ấy, liệu có ai còn thiện cảm với cô gái xinh đẹp ấy nữa chăng?

    Ngoài ra, trong công việc, cũng có những người không chịu tìm tòi, không chịu sáng tạo, luôn đi theo lối mòn hoặc ỷ lại vào đồng nghiệp. Đây là một trong những biểu hiện của sự lười biếng, như vậy liệu có thể tiếp cận tới ước mơ của mình hay chăng?

    Lười biếng mang lại những hậu quả vô cùng tai hại trong đời sống. Lười biếng ăn sâu vào tâm hồn chúng ta, mài mòn tâm hồn đó, biến chúng trở thành những tâm hồn khô kiệt, trì trệ, không thể tiến bộ được. Lười biếng còn khiến con người mắc vào những tệ nạn xã hội như trộm cướp, ăn cắp, ăn trộm, bởi con người cần phải sống, nếu không muốn lao động, chỉ còn con đường sa vào các tệ nạn xã hội. Và điều đó sẽ biến chúng ta trở thành những con người bị cả xã hội khinh thường. Nếu kể ra những tác hại của lười biếng thì hẳn còn vô số, như sự thất bại trong công việc, không thể đạt được thành công, bị gia đình xã hội xa lánh, gây nên những hậu quả xấu cho sự phát triển của đất nước. Ở Nhật Bản có một phần nhỏ người được gọi là những Hikikomori, họ là những người không hề ra ngoài, cũng không chịu làm việc, không giao tiếp với ai trừ gia đình, phần lớn thời gian họ đều dành ở trong phòng. Đây có chăng là tác hại của lười biếng, biến con người trở thành những kẻ cô độc, không muốn vận động, những con người khép kín? Thử hỏi cả một xã hội toàn những con người như vậy thì có thể phát triển được hay không?

    Thế nhưng, xã hội chúng ta chỉ có một lớp nhỏ phần những con người lười biếng ấy mà thôi. Số còn lại luôn luôn chăm chỉ, nỗ lực để phát triển bản thân, đóng góp vào sự phát triển của xã hội. Đừng biến mình trở thành kẻ lười biếng, ngay hôm nay, hãy tạo cho mình những bản kế hoạch chi tiết và nghiêm túc thực hiện, hãy tìm cho mình một người bạn đồng hành để thúc giục nhau hành động. Bạn đang mơ ước điều gì vậy? Hãy bắt tay và hành động ngay, biết đâu chỉ một thời gian nữa, bạn sẽ là chủ của ước mơ ấy thì sao? Như Bill Gates, ông đã làm chủ được ước mơ của mình – tạo ra những phần mềm hữu ích cho con người, và ông đã thực hiện được điều đó rồi đấy!

    Con người chúng ta phải luôn luôn nỗ lực từng ngày, phấn đấu và chăm chỉ. Bởi lẽ, không thành công nào mà được tạo dựng nên từ sự lười biếng cả. Chăm chỉ, siêng năng, không sợ thất bại mới có thể trở thành người mà bạn mong muốn!

    --- Bài cũ hơn ---

  • Trạm Bts Nghĩa Là Gì? Tìm Hiểu Về Trạm Bts Trong Viễn Thông
  • Những Theory Gây Sốc Rất Có Thể Là Thật Về Câu Chuyện Của Bts (Phần 1)
  • Thử Một Lần Trong Đời Sống Bất Cần Đi!
  • Đồng Bộ Và Bất Đồng Bộ Là Gì?
  • Ngày Bất Tương Là Gì? Vì Sao Kết Hôn Nên Chọn Ngày Bất Tương?
  • Nghị Luận Về Sự Lười Biếng

    --- Bài mới hơn ---

  • Tìm Hiểu Về Thói Quen Lành Mạnh
  • 15 Thói Quen Xây Dựng Lối Sống Lành Mạnh
  • Khi ‘công Bộc’ Có Thói Quen Đổ Lỗi
  • Nghị Luận Xã Hội Về Thói Quen Xấu
  • Thói Quen Là Một Thứ Gì Đó Rất Đáng Sợ
  • Nghị luận về sự lười biếng – Bài làm 1

    Lựa chọn con đường đi là điều đầu tiên mà mỗi người khi trưởng thành cần phải xác định rõ. Thế nhưng để có thể đi hết con đường ấy bằng chính đôi chân, bằng nghị lực của bản thân mình thì cần cả một quá trình. Nếu như chúng ta chăm chỉ, chúng ta sẽ đạt được; nhưng nếu như lười biếng thì chúng ta sẽ không có gì hết. Lười biếng là một thói xấu của con người, cần phải sửa đổi.

    Lười biếng thực ra ban đầu cũng chỉ là những cử chỉ nhỏ nhặt như lười làm bài tập về nhà, lười tư duy, động não những bài toán khó. Nhưng dần dần nó sẽ tích tụ thành thói quen không tốt và ảnh hưởng rất lớn đến bản thân người đó.

    Lười biếng có thể là bản chất nhưng trong số một trường hợp thì nó không phải là bản chất, mà là do chính bản thân mình tạo nên. Khi lười biếng thì bản thân sẽ không chịu cố gắng, gặp khó là nản lòng, không có quyết tâm để thực hiện công việc đến cùng. Gắn với sự lười biếng chính là thiếu kiên trì, kiên nhẫn, không có ý chí để cố gắng.

    Lười biếng để lại hậu quả xấu đối với mỗi người, không những làm giảm đi ý chí cố gắng, phấn đấu của con người mà còn khiến cho họ ngày càng nhu nhược, không cố gắng nữa. Có một số người vì lười biếng nên ỷ lại, sống dựa dẫm vào người khác. Điều này thật đáng buồn.

    Hiện nay sự phát triển của mạng lưới Internet khiến cho mọi người lười đi. Người ta vẫn nói cái gì không biết thì tìm kiếm trên google, chính mạng Internet đã làm lười đi nhiều bạn học sinh. Các bạn ngang nhiên chép văn mẫu, chép đáp số ở ngay trên các trang mạng. Thực tế này đã xảy ra suốt bao nhiêu năm ở đất nước ta.

    Như vậy, bên cạnh đức tính lười biếng thì vẫn còn có rất nhiều người chăm chỉ, kiên trì, không ngừng cố gắng. Và tất nhiên kết quả mà họ đạt được sẽ khiến nhiều người ngưỡng mộ. Khi chúng ta không đủ năng lực thực hiện thì hãy dùng sự kiên nhẫn, chăm chỉ, chắc chắn thành công sẽ đến.

    Thật vậy, đừng để sự lười biếng của bản thân khiến cho tương lai của bạn rơi vào vũng bùn. Hãy tự biết cách hoàn thiện bản thân bằng cách trở thành con người chăm chỉ mỗi ngày.

    Nghị luận về sự lười biếng – Bài làm 2

    Cũng như câu nói của nhà khoa học Thomas Edison “Thiên tài chỉ có 1% là cảm hứng còn 99% là đổ mồ hôi” để nói lên sự cần cù chăm chỉ của con người là yếu tố quyết định làm nên sự thành công của con người đó. Chứ thật ra, sự thành công, danh tiếng không bỗng dưng nó tự đến với bất kỳ ai trong chúng ta.

    Chính vì vậy, nếu như con người chúng ta bất kỳ ai lười biếng thì đều không bao giờ có kết quả tốt đẹp, không thể nào tự duy trì sự sống của mình mà phải sống dựa dẫm vào người khác thụ động giống như cây tầm gửi sống nhờ chất dinh dưỡng từ cây mẹ. Nếu một ngày cây mẹ chết đi thì những cây tầm gửi cũng không thể nào sống được tiếp một mình.

    Sự lười biếng là gì? Nó chính là trạng thái thụ động, không muốn tư duy, suy nghĩ, hoạt động bất kỳ một việc gì, chỉ muốn ngồi im không làm gì cả. Không có ý chí nỗ lực phấn đấu để vượt qua số phận của mình, mà chỉ muốn được hưởng thành quả sẵn có.

    Nguyên nhân của sự lười biếng chính là ý thức bản thân của mỗi con người. Mỗi người chúng ta sinh ra đều có những suy nghĩ mục tiêu sống khác nhau. Có người sống tích cực luôn cố gắng hướng lên phía trước, nỗ lực hết mình để đạt được những thành tựu tốt đẹp. Nhưng lại có những người chẳng muốn cố gắng vì bất kỳ điều gì, chỉ muốn người khác mang tới thành quả cho mình sẵn hưởng.

    Bản thân mỗi con người chúng ta luôn chia thành hai trạng thái tồn tại phần con và phần người. Phần người là phần tốt đẹp luôn chỉ cho chúng ta sống đúng với tâm hồn, với trách nhiệm của một con người trong cuộc sống.

    Nhưng phần con thì ngược lại là phần bản năng, thụ động, phần mà chúng ta nếu không cố gắng dùng ý chí khống chế nó sẽ làm tha hóa biến chất chúng ta. Phần con trong mỗi người chính là phần của những ham muốn, như ham ăn, ham ngủ, ham chơi, hưởng thụ vinh hoa phú quý mà không muốn lao động.

    Ngoài ra, khi xã hội ngày càng phát triển sẽ khiến cho nhu cầu hưởng thụ của con người ngày càng gia tăng, khiến cho con người ngày càng giảm đi sự vận động bởi sự phát triển của khoa học kỹ thuật giúp con người giảm lao động chân tay, mà đã có máy móc thực hiện giúp.

    Chính sự phát triển của khoa học kỹ thuật, robot ra đời, nhiều thiết bị công nghệ cao đã làm con người ỉ lại vào phương tiện khoa học, lười biếng vận động cơ thể.

    Việc học tập cũng vì thế mà lười biếng hơn khi chúng ta dựa vào những bài văn mẫu trên mạng, những gợi ý từ internet…học sinh chúng ta ngày càng ỉ lại vào công nghệ mà không tự mình tư duy, suy nghĩ, phụ thuộc cảm xúc vào văn mẫu quá nhiều.

    Lười biếng có tác hại vô cùng nguy hiểm to lớn với cuộc sống con người. Nó sẽ biến chúng ta thành người vô dụng ỉ lại, như một người tàn phế, chỉ có thể sống dựa vào người khác. Dần dần như thế nó sẽ khiến cho mỗi cá nhân ngừng trệ,

    Mỗi người chúng ta cần nhận thức được sự tác hại của sự lười biếng, mỗi người cần phải tự rèn luyện cho mình những thói quen tích cực, chăm chỉ, từ việc học bài cho tới những thói quen trong tư duy, đời sống cá nhân. Nên tự mình là tất cả những việc có thể làm được không nên ỉ lại vào người khác.

    Những thói quen tốt sẽ tạo ra những thành quả xứng đáng với chúng ta. Sẽ cho chúng ta những thành tựu xứng đáng về thành quả lao động của mình. Chính vì vậy, ngay từ hôm nay chúng ta cần phải loại bỏ sự lười biếng ra khỏi cuộc sống của mình.

    Nghị luận về sự lười biếng – Bài làm 3

    Để trở thành một người thành công, trước tiên chúng ta phải có ước mơ, hoài bão. Và để thực hiện được điều đó, chắc chắn ta sẽ phải thật chăm chỉ, cố gắng nỗ lực để hoàn thành được mục tiêu đã đề ra. Ngược lại nếu như chúng ta lười biếng thì chắc chắn ta sẽ không có gì hết, không có thành quả, cũng không có thành công.

    Lười biếng chính là một thói hư tật xấu khó bỏ của rất nhiều người. Họ rất ngại vận động, ngại khó khăn, không chịu động não suy nghĩ. Những người như vậy chỉ vừa thấy có việc khó khăn là đã nản chí, không muốn tiếp tục cố gắng. Lâu dần, lười biếng không chỉ là một thói quen, mà trở thành một căn bệnh khó chữa, ảnh hưởng rất xấu đến cuộc sống của người đó. Lười biếng không chỉ do bản chất, mà chính bởi ý thức của bản thân tạo nên. Khi gặp khó khăn, người ta cảm thấy nản chí, không chịu cố gắng, không có quyết tâm để thực hiện tiếp công việc. Lâu dần, sự lười biếng sẽ ăn sâu vào tiềm thức, rất khó có thể thay đổi.

    Nếu muốn đạt được thành công, chắc chắn chúng ta phải đánh đổi rất nhiều thứ, trong đó có sự kiên trì, sự chăm chỉ chịu khó, nỗ lực vượt qua khó khăn. Nếu lười biếng, ý chí của chúng ta sẽ giảm đi rất nhiều. Khi đó chúng ta có thể còn nảy sinh bản tính ỷ lại, dựa dẫm vào người khác, đó thật sự là một điều không nên. Không chỉ vậy, xã hội ngày càng phát triển cùng những công nghệ mới, cái gì ta cũng có thể tìm thấy trên mạng internet, hoặc chính những máy móc thông minh có thể làm thay cho chúng ta nhiều thứ. Vì vậy nên con người đã lười lại càng lười hơn, không chịu động não cũng như động tay chân để làm việc.

    Không phải tự nhiên mà cha ông ta đã có câu: Cần cù bù thông minh. Bởi đôi khi không phải chỉ cần có khả năng, cùng sự thông minh là đủ, mà chúng ta còn phải chăm chỉ nữa. Ngược lại có những người nếu đã thông minh nhưng lại lười biếng, ỷ lại thì chắc chắn cũng sẽ không có được thành công.

    Mặc dù vậy nhưng cũng có rất nhiều những người thông minh, chăm chỉ. Khi đó họ sẽ dễ dàng đạt được những gì mình mong muốn. Bản thân chúng ta nếu như không có được bản chất thông minh trời cho, thì hãy cứ cố gắng chăm chỉ, kiên trì chịu khó học tập, tìm hiểu bất cứ đâu xung quanh ta. Khi đó, bù lại cho chúng ta sẽ là những kết quả hoàn toàn xứng đáng mà ta đã mong đợi từ lâu. Cùng với đó thì những người xung quanh ta, xã hội cũng không nên dung túng cho những kẻ lười biếng. Bởi nếu làm như vậy, họ sẽ mãi sống trong ảo tưởng, không làm mà cũng có ăn, có mặc, sẽ không chịu cố gắng, mãi mãi chỉ là những con tầm gửi, những kẻ sống lay lắt, tạm bợ mà thôi.

    Sự lười biếng mang lại rất nhiều điều tiêu cực cho bản thân chúng ta. Chính vì vậy hãy cố gắng chăm chỉ ở bất cứ đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào. Chỉ có như vậy ta mới có được thành công, có được những thành quả mà chính bản thân cùng những người thân của ta mong chờ.

    Nghị luận về sự lười biếng – Bài làm 4

    Xã hội ngày càng phát triển, công nghệ ngày càng hiện đại, thì đất nước ta sẽ ngày một giàu mạnh hơn và kéo theo đó con người chúng ta cũng có nhiều thời gian rãnh hơn để dành cho gia đình, người thân và bạn bè của mình. Những tưởng như thế thì cuộc sống của mọi người, mọi nhà sẽ hạnh phúc hơn. Nhưng không, dường như tất cả đang diễn ra ngược lại. Thời gian đó họ không dành cho gia đình, bạn bè hay người thân của họ, mà họ lại dành để dán mắt vào điện thoại, Internet, game hay facebook… Và hệ lụy ở đây là căn bệnh ung thư “lười biếng” xuất hiện.

    Hẳn ai trong số chúng ta cũng đều đã từng được nghe từ lười biếng rồi nhỉ, nhưng có phải ai cũng hiểu từ lười biếng có nghĩa là gì không? Theo tôi, sự lười biếng được hiểu theo nghĩa đơn giản nhất đó là sự ỷ lại vào ngày mai, các bạn cho rằng hôm nay mình đang mệt, không muốn làm một việc gì đó mà nghĩ rằng, “thôi để mai làm cũng được”. Các bạn không thích hoạt động, không muốn động chân, động tay hay động não để suy nghĩ, để làm một việc gì hết. Các bạn chỉ thích hưởng thụ, rồi lại trông chờ vào ngày mai.

    Vậy hậu quả của những việc này là gì? Hẳn không ít người trong chúng ta đã được trải qua. Những bạn học sinh, sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường nhưng không coi đó là trường học, là nơi chúng ta tu dưỡng rèn luyện đạo đức, trí thức để sau này thành người có ích cho xã hội, mà các bạn biến trường học thành nơi để đối phó với cha mẹ, thầy cô và hơn hết là với chính bản thân mình. Các bạn coi nó như nhà tù, mà mỗi ngày các bạn đều phải đến đó để những người quản giáo là thầy cô tra hỏi, dò xét. Cái kết cho những cô cậu học trò, những anh chị sinh viên là sự thiếu đạo đức, thiếu trách nhiệm, thiếu cả tri thức nữa. Các bạn đang tự mình hủy hoại chính mình, làm cho mình trở thành những con người bị xã hội bài trừ vì không thể đáp ứng được sự phát triền ngày một mạnh mẽ của đất nước chúng ta. Thậm chí, có nhiều bạn còn bán cả linh hồn của mình cho quỷ dữ chỉ vì thói quen hưởng thụ mà không chịu lao động, không chịu làm việc đã in hằn rất sâu vào não không thể nào thay đổi được. Những người này chấp nhận làm những việc xấu xa, tồi tệ nhất để có tiền tiêu xài như lấy cái mác rằng mình là sinh viên rồi hành nghề bán dâm để có giá cao hơn, số khác thì đi trộm cắp, cướp giật và tồi tệ hơn nữa là chỉ vì tiền mà sẵn sàng cướp đi mạng sống của người khác. Họ không chỉ hủy hoại chính mình, mà còn làm cho bố mẹ, bạn bè và những người thân trong nhà đau lòng, khổ sở biết bao. Cũng chính vì sự lười biếng mà những bác nông dân hiền lành chăm chỉ thuở nào dần dần biến chất thành những con người xấu xa nhất. Thay vì cày xới đất kỹ càng như trước để tránh được sâu bệnh vào vụ mùa tới họ lại ỷ vào thuốc trừ sâu, vào phân bón hóa chất. Họ để máy cày xới sơ sài rồi gieo hạt, trồng cây luôn, khi cây có sâu bệnh thì phun hết thước này đến thuốc khác, khi rau màu đang đắt đỏ thì chỉ cần một liều thuốc kích thích là mai họ bán được luôn, số tiền lợi nhuận làm họ mờ mắt. Họ không biết rằng chính mình vừa mới đầu độc mọi người, trong đó có gia đình, con cái và cả chính mình nữa. “Chưa bao giờ con đường từ bàn ăn tới nghĩa địa lại gần như lúc này”, câu nói này quả không sai.

    Bên cạnh những người lười biếng, ỷ lại, thích hưởng thụ vẫn có những người ngày đêm miệt mài làm việc, nghiên cứu ra những công trình, những thiết bị mới để phục vụ cho mọi người. Đó là những học sinh chăm ngoan, đến trường với ước mơ sau này tốt nghiệp ra trường sẽ làm được nhiều việc có ích cho gia đình, cho xã hội. Là những người nông dân vì thấy cảnh những người nông dân khác hám lời nên coi thường sinh mạng luôn cố gắng làm việc, chỉ mong trồng được những luống rau sạch, những hạt lúa thơm để bữa cơm của mọi nhà thêm phần ấm cúng hơn. Đó còn là những cô chú vệ sinh môi trường luôn làm việc chăm chỉ cần mẫn từ sáng sớm tới tối muộn để làm sạch những con đường ngõ xóm, trả lại bầu không khí trong lành nhất có thể. Sao ta lại không học tập họ nhỉ.

    Nghị luận về sự lười biếng – Bài làm 5

    Hiện nay, trong xã hội có rất nhiều các loại bệnh nan y nghiêm trọng đã cướp đi mạng sống của không ít người dân. Nhưng ngày nay với sự phát triển vượt bậc cửa nghành y học, không có gì là không thể, các bác sĩ trong và ngoài nước đã tìm ra được một số loại vacxin hoặc thuốc độc trị cho các bệnh như bệnh bạch cầu, lao, thủy đậu…Mặc dù với sự tiến bộ và không ngừng phát triển các loại thuốc đặc trị nhưng có một chứng bệnh nan y đang lay lan và phổ biến rất rộng, đặc biệt loại bệnh này thường xuất hiện ở các học sinh, sinh viên, nhân viên…mà không có một loại thuốc nào có thể trị dứt cân bệnh này. Đó là căn bệnh “lười” nan y.

    Con người ai cũng có ước mơ sau này minh trở thành ông này bà nọ, nhưng lại bị mắc một bệnh rất buồn cười. Đó là không chịu rèn luyện, làm việc để biến ước mơ thành sự thật, mà chỉ muốn tự nó đến vởi mình. Nói một cách dễ hiểu là sau này lớn lên tự khắc sẽ trở thành bác sĩ, giám đốc, không cần khổ luyện gi hết. Không những thế nhiều người lại thường hay nhìn vào cách sống và làm cửa người khác để gán ghép nó cho mình, họ thường tin vào những cái cớ mà họ cho là đúng để tự chấn an lấy cái tinh thần lung lay không vững chắc của họ. Nào là Bill Gate bỏ đại học mà văn thành tỉ phú, rồi thì ông kia bà nọ không học đại học, đi làm luôn mà sau này vẫn giàu có vương gỉa. Nhưng họ nào có biết đâu, những con người tỉ phú đó, họ bỏ học là vì họ quá thông minh, tài năng đến độ biết hết những gì mà trường lớp sẽ dạy họ. Họ buộc phải lao ra trường đời, để học những bài học kinh nghiệm mới lạ hơn so với các lí thuyết trong sách vở đã đọc. Đây là suy nghĩ nguy hiểm, nhưng nguy hiểm hơn là nó lại rất phổ biến trong tư duy của thế hệ trẻ hiện nay. Và một trong những lí do lớn dẫn tới căn bệnh này lò do sự quá sung túc và đầy đủ của giới trẻ hiện này đang được hưởng thụ nào là công nghệ thông tin tiên tiến, internet, vô số các máy game giài trí hiện đại ra đời. Chính những lí do trên, khiến cho việc ngồi vào bàn học là cả một thách thức đầy lớn lao với mỗi học sinh hiện nay. Nó ngày càng phổ biến, và đang dần trở thành một căn bệnh lan tỏa trong giới học sinh, sinh viên ngày nay. Bệnh lười không chỉ đơn thuần là lười mà nó bao gồm rất nhiều biến thể đa dạng chằng hạn như trong giới học sinh, mặc dù có ý thức về chuyện học hành nhưng trước mỗi lúc ngồi vào bàn họ lại cuốn hút bởi internet, ti vi, các game show…để rồi sau đó gấp rút hoàn thành các bài tập. Đó là một dạng biến thể của bệnh lười. Rồi lại có nguời chỉ làm việc qua loa để mau chóng hoàn thành và quay lại với tiết mục giải trí đang dở dang, họ coi dó như một hành dộng chấn an tinh thần để đẩy lùi cái cảm giác tội lỗi trong họ. Bệnh lười được phổ biến theo từng giai đoạn, đến trường, bệnh lười phát huy triệt để. Hè về, căn bệnh ấy càng “di căn” hơn. Thường thì nghỉ hè, không có việc gì làm chỉ mong đi học lại được gặp bạn bè, được có bài tập thầy cô giao về nhà nhưng đến khi bắt đầu học rồi lại hát câu than thân quen thuộc. Bệnh lười là thế đấy, nó làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của chúng ta, nó quấn lấy, vây quanh, rồi xiết chặt chúng ta khiến ta không còn thời gian để có thể tập trung vào những việc có ích khác. Sự lười biếng là thứ dễ nhận, ra nhất. Bởi vì nó dị ứng kịch liệt với tất cả. Không những thế nó còn gây ra không ích tác hại cho chúng ta. Không thể nào liệt kê hết tác hại đẻ ra từ sự lười nhác. Nhà văn Tạ Duy Anh từng nói: Lười biếng, nó triệt tiêu sáng tạo, không chấp nhận sáng tạo, bởi vì đặt cạnh sự sáng tạo thì lười biếng bị lật tẩy, nó dung túng tội ác, gây lãng phí không sao tính đếm được, nó luôn muốn kéo cuộc sống xuống ngang bằng với những chuẩn mực vừa cỡ với nó, nó gieo rắc lòng nghi kị, đố kị giữa con người với nhau. Nhưng tồi tệ hơn tất cả những thứ tồi tệ đó cộng lại là nó, sự lười biếng mà Ph.Ăngghen từng mỉa mai gọi là “bệnh lười chảy thây” cứ từ từ hạ nhân cách con người, nhân cách xã hội xuống cấp bầy đàn. Lười biếng một khi đã nảy mầm trong cơ thể chúng ta rồi thì nó sẽ lớn lên theo từng ngày cho đến một ngày trở thành một “cây đại thụ” lấn át cái tốt đẹp trong nhân cách con người chúng ta.

    Nguy hiểm hơn khi chính chúng ta lại không nhận ra rằng chúng ta đang dần mất đi bản năng sống của một con người, nó hạ thấp con người chúng ta thành cấp bầy đàn. Tuy nhiên bệnh lười không phải bất kì ai cũng có thể mắc phải, nếu chúng ta có một chế độ, một kế hoạch sắp xếp thời gian hợp lí thì bệnh lười sẽ không có chỗ để chen chân vào cuộc sống của chúng ta. Mỗi người có một khả năng, một nhịp sinh học khác nhau. Có người có thể tập trung cao độ trong nhiều giờ nhưng ngược lại cũng có người không được như vậy. Chúng ta phải luôn có ý chí để sống cho xứng đáng một con người. Vì thế việc lập thời gian biểu một cách hợp lí là rất quan trọng đối với học sinh nói riêng và tất cả chúng ta nói chung. Để có thể vượt qua một căn bệnh nguy hiểm thì điều đơn giản trước hết là phải vượt qua chính bản thân mình, vượt qua nhũng cảm giác sợ hãi và sau đó vượt qua những cái ham muốn tầm thường đang dần chiễm lĩnh trong chúng ta. Bệnh lười là một thứ gì đó đang giết dần chúng ta, hãy vượt qua nó để dần hoàn thiện cái bản tính con người trong chúng ta hơn.

    Ở đâu có sự sống, ở đó có hi vọng! Một câu châm ngôn nhưng có lẽ cũng là “bài thuốc” tốt cho những ai mắc căn bệnh lười quái ác. Có thể nói bệnh lười là một căn bệnh đáng sợ đối với con người, một khi đã dính vào rồi rất khó mà thoát ra được. Hãy nghĩ rằng sống là phải có ích với đời, có ý nghĩa đối với chính bản thân chúng ta để rồi lấy đố mà làm động lực thức đẩy chúng ta vượt qua mọi cám dỗ tầm thường đang hằng ngày giăng bẫy trong đường đời của mỗi chúng ta.

    Nghị luận về sự lười biếng – Bài làm 6

    Từ xa xưa, thì những người đi trước đã có câu rất đúng đắn, đó chính là câu “Cần cù bù thông minh”. Hay vẫn còn đó câu nói nổi tiếng của nhà khoa học Ê-đi-xon cũng có câu ” Thiên tài 1% là thông minh còn lại là cần cù” để như nhấn mạnh đức tính chăm chỉ và phê phán với những sự lười biết. Sự lười biếng hiện nay đã trở thành một trong những căn bệnh khó chữa của con người

    Và đầu tiên thì chúng ta cần đi tìm hiểu và giải thích sự lười biếng là gì? Và như ta có thể hiểu đó chính là một trạng thái của sự không hoạt động và sự kháng cự nội tâm để rồi không cố gắng, không hành động. Dường như đó chính là một trạng thái thụ động và để mặc mọi thứ như nó đã vốn có, kể cả đối với những trách nhiệm và nghĩa vụ mà mình phải thực hiện được

    Vậy,những nguyên nhân của sự lười biếng là gì? Và câu nói “Tiên trách kỷ” quả thật đúng để có thể lý giải cho điều này. Tất cả những căn bệnh do con người đều xuất phát từ bản thân của con người mà tạo ra. Và dường như là đối với những người để phần “con” lấn át phần “người” thì dường như cũng sẽ dẫn đến việc chỉ thích hưởng thụ mà không muốn làm việc. Lúc này ta như cũng chỉ muốn trốn tránh mà không muốn bắt tay vào làm những việc mà mình phải làm. Có ai muốn đang nằm trong chăn ấm áp mà bắt buộc phải ngồi dậy học bài đâu cơ chứ? Nhưng đối với những người mà người ta có được một sự quyết tâm sẽ áp chế được sự lười biếng và ngồi dậy học bài. Và ngược lại còn đối với những người mà thậtlười biếng thì sẽ yên tâm ngủ tiếp, mặc kệ hậu quả là sáng mai sẽ bị kiểm tra bài, bị điểm kém…

    Có thể thấy nguyên nhân tiếp theo phải kể đến sự phát triển của xã hội, dường như cũng đã dẫn đến sự phát triển của khoa học kĩ thuật. Ta có thể thấy chính những công cụ máy móc hiện đại ngày nay cũng như đã giúp con người không cần phải hoạt động nhiều, cả về tay chân lẫn trí óc. Dần dần, thì chính những sự phụ thuộc quá nhiều vào máy móc sẽ khiến con người ta trở nên lười biếng, trì trệ, không linh hoạt. Ta có thể nhận thấy sự tiến bộ là tốt, nhưng dường như con người cũng phải tự hoàn thiện bản thân để có thể sử dụng được máy móc, và không đơn thuần chỉ là phải chỉ dựa vào những thứ máy móc làm cho mình ngày càng thụ động. Ta như có thể thấy được những thứ có sẵn cũng ngăn cản sự sáng tạo của chúng ta. Và rồi cả những lời giải bài toán có sẵn làm chí ngay cả bản thân chúng ta cứ chép vào một cách đối phó mà chẳng thèm hiểu cách làm.

    Ta như thấy được chính những sự phát triển của các thiết bị công nghệ, của Internet dường như cũng đã góp phần dẫn đến sự lười biếng của con người nói chung và của học sinh nói riêng. Và khi ngồi vào bàn học, chúng ta rất dễ có thể bị hấp dẫn bởi việc lên mạng chơi các trò chơi hay đơn thuân chỉ là để lướt facebook và chơi điện tử, chúng ta tặc lưỡi cho rằng thơi thì “chỉ chơi một chút thôi rồi học”. Cuối cùng thì “một chút” ấy là cả buổi học tối và chúng ta lại tự nhủ: “Thôi sáng mai dậy học.”. Và thật dễ nhận ra câu nói “sáng mai dậy học” sẽ bằng với không học như đã được phổ biến hiện nay. Và như dần dà, sự lười biếng cứ ăn sâu, và như cũng đã len lỏi và trở thành thói quen khó bỏ, trở thành bản chất. Điều này là vô cùng nguy hiểm. Dường như những thói quen xấu này cũng sẽ khiến cho chúng ta dường như cũng không thể có được những thành công mà chúng ta mong muốn, dần dà nó sẽ khiến cho mỗi cá nhân ngừng trệ, và không thể phát triển được và đặc biệt chúng như đã dẫn đến hậu quả xấu cho toàn xã hội.

    Chúng ta cần phải có những hoạch địnhh cụ thể cho công việc của riêng mình sau đó phải đặt ra những chiến lược cụ thể. Đặc biệt hơn nữa thì bạn cần phải có một nghị lực cũng như ý chí bền vững để có thể hoàn thành công việc của mình theo kế hoạch đã được đặt ra. Có như thế ước mơ mới dần được hiện thực hóa bởi “Trên con đường dẫn đến thành công không có dấu chân của kẻ lười nhác”.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Vạch Mặt 7 Thói Quen Xấu Khó Bỏ Của Sinh Viên Khi Ôn Thi
  • Là Tình Yêu Hay Thói Quen Khó Từ Bỏ?
  • 16 Thói Quen Không Tốt Cho Sức Khỏe Của Bạn
  • Thói Quen Ảnh Hưởng Không Tốt Tới Thai Nhi Là Gì?
  • Từ Vựng Tiếng Trung Chủ Đề Thói Quen Xấu
  • Ba Loại Lười Biếng Và Cách Vượt Qua Chúng

    --- Bài mới hơn ---

  • Các Teen Cần Biết: Sống Lành Mạnh Là Gì?
  • Lối Sống Lành Mạnh Tiếng Anh Là Gì? Những Thói Quen Nào Tốt Cho Sức Khỏe ” Bạn Có Biết?
  • Tức Giận, Đổ Thừa & Oán Trách: Ba Thói Quen Hạn Chế Thành Công
  • Nghị Luận Xã Hội Về Tính Cách Đổ Lỗi
  • Làm Thế Nào Để Loại Bỏ Thói Quen Xấu
  • Sự lười biếng là một đặc điểm chung của con người, nhưng thật không may, nó ức chế năng lượng của sự tỉnh táo, làm suy yếu sự tự tin và sức mạnh của chúng ta. Có ba loại lười biếng thường gặp nhất: Lười biếng Thiên hướng thoải mái, Lười biếng Chán nản, và Lười biếng Không quan tâm. Đây là ba kiểu lười đặc trưng khiến chúng ta mắc kẹt trong việc ngày càng suy giảm các thói quen tốt đẹp. Và nếu bạn mong muốn chế ngự con quỷ lười biếng trong mình, bạn cần tìm hiểu và khám phá sức mạnh của chúng.

    Loại đầu tiên của sự lười biếng, Thiên hướng thoải mái, dựa trên xu hướng tránh né sự bất tiện. Chúng ta muốn nghỉ ngơi, vậy là chúng ta để cho mình nghỉ ngơi. Nhưng dần dần, tự nuông chiều, ru ngủ bản thân lại trở thành một thói quen, và bạn sẽ dễ dàng trở nên mệt mỏi và lười biếng. Nếu trời mưa, chúng ta thà ở nhà còn hơn ra ngoài làm việc để rồi bị ướt. Ngay từ ngày nóng nực đầu tiên, chúng ta bật máy điều hòa. Trời chỉ vừa chớm trở lạnh, chúng ta liền tăng nhiệt độ máy sưởi. Cứ thế, theo cách này, con người dần mất liên lạc với kết cấu tự nhiên của cuộc sống và trở nên quen dần với các kết quả tự động.

    Loại lười biếng thứ hai là Chán nản. Bạn sẽ cảm thấy một cảm giác tuyệt vọng, rằng “khổ thân tôi” . Bạn cảm thấy rất nghèo nàn và khổ sở đến mức không thể đối phó với thế giới này. Sẽ có những lúc, ta ngồi trước màn hình tivi, ăn uống, hút thuốc, không ngừng xem chương trình sau buổi biểu diễn và không thể tự mình làm bất cứ điều gì để giải thoát cho sự mất mát của trái tim. Ngay cả khi ta xoay sở để xoay mình và mở cửa sổ, ta vẫn làm điều đó với một cảm giác xấu hổ. Chúng ta tạo ra một cử chỉ bên ngoài để vượt qua sự lười biếng nhưng vẫn giữ được bản chất vô vọng bên trong. Cử chỉ của việc quay lên hoặc đẩy qua vẫn là một biểu hiện của sự chán nản. Chúng ta vẫn đang nói với chính mình, “Mình thực là kẻ tồi tệ nhất. Không có hy vọng nào cho mình hết. Mình sẽ không bao giờ làm đúng.” Vì vậy, khi lười biếng Chán nản, con người không thực sự nghỉ ngơi. Chúng ta đã quên cách tự giúp mình và thiếu hiểu biết về điều gì sẽ mang lại cho mình sự cứu rỗi thực sự.

    Loại thứ ba của sự lười biếng, Không quan tâm, được đặc trưng bởi sự oán giận. Những người thuộc loại lười biếng này thường quay lưng lại với thế giới. Nó tương tự như Lười biếng Chán nản nhưng phức tạp hơn nhiều. Lười biếng Chán nản có những điểm yếu đuối và dễ bị tổn thương, trong khi Lười biếng Không quan tâm mang tính hung hăng và thách thức. “Thế giới đang rối tung lên và chẳng mang lại cho tôi những gì tôi xứng đáng. Vì vậy, tại sao tôi lại phải bận tâm?” Chúng ta đi đến quán bar và uống cả ngày, và nếu ai đó đến bắt chuyện, ta liền nổi đóa lên. Hoặc chúng ta ở nhà, kéo rèm cửa, lăn lên giường và kéo chăn kín đầu. Nếu ai đó cố gắng để cổ vũ chúng ta hay gì khác ư? “Thôi đi chỗ khác ngay đi! Có trời mới giúp được tôi bây giờ!”

    Một điều quan trọng cần nhận thức được là con người thường ít có xu hướng tìm hiểu cặn kẽ về sự lười biếng hay bất kỳ thói quen nào khác. Chúng ta thường cứ thế mà thưởng thức những thói quen tốt, hoặc bỏ qua hay lên án những thói quen xấu.

    Chúng ta đắm mình trong cảm giác bị đánh giá thấp và coi thường, không muốn tìm bất kỳ lối thoát nào, chỉ muốn ngồi xung quanh, cảm thấy nặng nề với bóng tối. Chúng ta sử dụng sự lười biếng như cách trả thù. Loại lười biếng này có thể dễ dàng biến thành trầm cảm bất lực.

    Có ba phương pháp quen thuộc mà con người sử dụng để đối phó với sự lười biếng hoặc bất kỳ cảm xúc khó chịu nào. Tôi gọi đây là ba chiến lược vô ích – các chiến lược tấn công, nuông chiều và bỏ qua.

    Phổ biến nhất chính là Chiến lược tấn công. Khi chúng ta thấy sự lười biếng của mình, ta liền lên án chính mình. Bằng cách tự chỉ trích bản thân và xấu hổ vì đã quá thoải mái, tự thương hại bản thân hoặc không ra khỏi giường, Chúng ta đắm chìm trong cảm giác tội lỗi và bi kịch. Chiến lược thưởng thức cũng được rất nhiều người sử dụng. Chúng ta biện minh và thậm chí hoan nghênh sự lười biếng của mình. “Đây chỉ là cách tôi sống. Tại sao tôi lại phải chịu đựng sự khó chịu hoặc bất tiện. Tôi có rất nhiều lý do để tức giận hoặc ngủ 24 giờ một ngày.” Chúng ta có thể bị ám ảnh bởi sự tự ti và cảm giác không đầy đủ, nên bằng cách sử dụng sự “thưởng thức” này, ta nói chuyện với chính bản thân để chế ngự hành vi của mình. Chiến lược bỏ qua cũng khá hiệu quả, ít nhất là trong một thời gian. Chúng ta làm ngơ hoặc tách mình ra khỏi những sự việc khiến mình lười biếng, làm bất cứ điều gì có thể để nới rộng khoảng cách giữa chính mình với sự thật trần trụi của thói quen xấu xí này. Chúng ta thực hiện thí điểm tự động và tránh nhìn quá kỹ vào những gì mình đang làm.

    Tuy nhiên, cũng có một phương án thứ tư nữa trong công cuộc “đấu tranh” với sự lười biếng mà chúng ta nên sử dụng, đó là sự thay thế của một chiến lược khai sáng. Với cách này, chúng ta hoàn toàn trải nghiệm bất cứ điều gì chúng ta chống lại – một chiến lược khác xa so với ba cách đã kể trên. Chúng ta trở nên tò mò về ba loại lười biếng, tìm hiểu nó một cách tường tận, sau đó dần dần loại bỏ sự tự chống cự trong tâm tưởng và chấp nhận những thói quen lười biếng như một phần của mình và thay đổi chúng một cách từ từ, như người ta mài kim từng ngày một. Chúng ta làm điều này với ý định rõ ràng rằng sự chấp nhận bản ngã của chúng sẽ ta giảm đi còn sự khôn ngoan và lòng từ bi của chúng ta lại tăng lên.

    Điều quan trọng là chúng ta cần nhận thức về bản thân mình rằng ta thường không muốn điều tra sự lười biếng hoặc bất kỳ thói quen nào khác. Ta chỉ đơn giản là muốn thưởng thức, bỏ qua hoặc lên án. Chúng ta cứ liên tục bấu víu vào ba chiến lược vô ích bởi nó mang đến sự giải thoát nhất thời cho tâm trí, nhưng sau cuối, ta vẫn cứ liên tục đắm chìm trong thiên hướng thoải mái, ra rả nói với mọi người về sự chán nản hay nhai đi nhai lại về việc mình đếch quan tâm đến mọi sự như thế nào.

    Tuy nhiên, tại một số thời điểm, chúng ta có thể bắt đầu tò mò và bắt đầu đặt câu hỏi như “Tại sao mình lại đau khổ? Tại sao không có gì sáng sủa hơn? Tại sao càng ngày mình lại càng khó chịu và yếu đuối hơn?”

    Đó sẽ là khi chúng ta có thể nghĩ đến việc tự cải tổ lại bản thân mình. Đó là khi chúng ta có thể cảm thấy sẵn sàng để bắt đầu thử nghiệm phương pháp khai sáng, bắt đầu với việc chấp nhận bản thân và thay đổi mọi thứ một cách từ từ.

    Vì vậy, bạn cần bắt đầu nhìn vào sự lười biếng của chính mình và tự mình cảm nhận những kết quả của nó một cách trực tiếp. Chúng ta làm thế đến để biết về nỗi sợ hãi của chính mình, về sự bất tiện, xấu hổ, sự oán giận, sự buồn tẻ của bản thân, và để rồi tự mình có thể hiểu rằng những người khác cũng cảm thấy như vậy. Bằng cách này, ta sẽ dần nhận thức được rằng mình không bao giờ nên tự huyễn hay nuông chiều bản thân thêm nữa. Sự lười biếng không phải là điều đặc biệt khủng khiếp hay tuyệt vời. Có những giây phút trong đời mà sự lười biếng sẽ mang lại những cảm xúc tích cực, tạo động lực cho sự phát triển về sau. Có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy một sự kích thích hay tức giận trong sự lười biếng, cảm thấy nó ngu si đần độn, nặng nề, dễ bị tổn thương hay thô lỗ. Bất cứ điều gì chúng ta có được khi khám phá thêm nữa, chúng ta sẽ không nắm giữ những điều chắc chắn mà thay vào đó là sự thức tỉnh trong năng lượng và tiềm năng. Quá trình trực tiếp trải nghiệm sự lười biếng sẽ tạo ra những sự biến đổi tích cực. Nó mở ra một năng lượng to lớn mà trước đây thường bị ngăn chặn bởi thói quen chạy trốn. Điều này là bởi khi chúng ta ngừng chống lại sự lười biếng, bản ngã lười biếng trong mỗi người cũng sẽ dần biến mất và chúng ta có thể kết nối với một viễn cảnh tươi mới, một tầm nhìn lớn hơn. Đây là cách lười biếng – hay bất kỳ con quỷ nào khác – dẫn dắt chúng ta đến với cuộc sống tự nhận thức và tốt đẹp hơn.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Lười Vận Động Ảnh Hưởng Xấu Đến Sức Khỏe Con Người Như Thế Nào?
  • Viết Đoạn Văn Nêu Suy Nghĩ Của Em Về Sự Lười Biếng, Bài Văn Mẫu Hay Nh
  • Mất Bao Lâu Để Từ Bỏ Một Thói Quen?
  • 7 Thói Quen Không Tốt Của Trẻ
  • Thói Quen Không Tốt Cho Sức Khỏe
  • 4 Điều Khiến Lười Biếng Là Một Phần Quan Trọng Của Sáng Tạo

    --- Bài mới hơn ---

  • Lý Do, Làm Thế Nào Để Vượt Qua Sự Lười Biếng?
  • Săn Bắt Và Hái Lượm Trong Tiếng Tiếng Anh
  • #1Câu Hỏi Tu Từ Là Gì Tác Dụng Ra Sao “Giải Đáp Từ A
  • Một Số Hư Từ Trong Tiếng Hán
  • Từ Khóa Là Gì? Cách Tối Ưu Từ Khóa Khi Seo Website
  • Không phải lúc nào lười

    biếng cũng là một điều xấu.

    Mỗi người đều có một định

    nghĩa riêng về sự lười biếng và nó là vấn đề về quan điểm cá nhân. Tôi định

    nghĩa lười biếng là không lãng phí năng lượng với những thứ không cần thiết. Thật

    không may lười biếng thường bị gắn liền với tình trạng thiếu động lực, ý chí và

    đôi khi là ngu ngốc.

    Tuy nhiên không phải

    lúc nào cũng thế, đôi khi sự lười biếng có thể mang lại tác động tích cực cho sức

    khỏe thể chất lẫn tinh thần. Ba mẹ, giáo viên và sếp thường nói với chúng ta rằng

    lười biếng là thứ tồi tệ nhất và lúc nào cũng cần phải chú tâm làm việc siêng

    năng.

    “Sự phát triển không xuất phát từ những người chăm chỉ mà từ những con người lười biếng muốn tìm kiếm cách dễ dàng hơn để thực hiện công việc.” ― Robert Heinlein.

    Điều quan trọng ở đây là không được nhầm lẫn giữa lười biếng với trì hoãn hay mong muốn không làm bất cứ việc gì. Lười biếng là không lảng tránh công việc, nhưng vẫn tiết kiệm năng lượng và thời gian.

    Lười biếng luôn bị xếp vào loại tính cách tiêu cực. Tuy nhiên, là một cá nhân lười biếng, tôi không bao giờ hiểu được vì sao mọi người lại nghĩ rằng lười biếng luôn là một điều xấu xa.

    Đôi khi lười biếng cũng ổn. Nó có thể thay đổi bạn để làm cho cuộc sống và sức khỏe tinh thần trở nên tốt hơn.

    1. Gia tăng năng suất

    Những người lười biếng sẽ không thích dành nhiều thời gian hơn mức cần thiết cho một công việc cụ thể. Họ biết được bản thân có bao nhiêu năng lượng và sẽ từ chối lãng phí nó cho một việc làm.

    “Lười biếng là nhân tố khiến bạn nỗ lực hết mình để giảm thiểu tiêu hao năng lượng tổng thể.” – Larry Wall.

    Lười biếng sẽ ngăn bạn

    theo đuổi những phiêu lưu hay công việc không có triển vọng. Bạn sẽ nghĩ ra nhiều

    cách và công cụ giúp hoàn thành công việc với thời gian và công sức tối thiểu.

    Đó là lý do vì sao hầu hết những người lười biếng không làm ngoài giờ. Họ hoàn thành tất cả công việc được giao trong giờ làm việc, vì thế họ không cần phải nỗ lực thêm hoặc dành thêm thời gian để hoàn thành công việc ấy.

    Bằng cách đó, họ sẽ có

    nhiều thời gian để giao thiệp với mọi người hoặc tập trung vào sở thích riêng.

    Họ sẽ duy trì sự cân bằng giữa cuộc sống và công việc tốt hơn.

    2. Kích thích sáng tạo

    Người lười biếng sẽ

    làm hết sức để nghĩ ra những cách hoàn thành công việc đầy sáng tạo. Vì hoàn

    thành công việc trong một khoảng thời gian ngắn, những người lười biếng sẽ có

    nhiều thời gian để nghĩ ra những ý tưởng sáng tạo.

    Những người lười biếng thường là nguồn ý tưởng sáng tạo tuyệt vời. Hãy nghĩ về những nhân vật sáng tạo nhất trong lịch sử. Ví dụ, Leonardo Da Vinci mất 15 năm để hoàn thành bức họa Mona Lisa nổi tiếng! 15 năm để hoàn thành một bức họa kích thước khá nhỏ (67×53 cm). Và được biết ông là một con người cực kì lười.

    Những nhà sáng tạo, nhà tư tưởng và nhà văn nổi tiếng khác cũng có tính chất lười biếng. Như Newton, Picasso Einstein đã tạo được tác động phi thường đến thế giới dù có lười biếng như thế nào.

    “Tôi luôn tuyển người lười biếng để làm việc khó khăn bởi họ sẽ tìm ra cách thực hiện nó dễ dàng.” – Bill Gates.

    Những người này trông

    giống như không làm gì cả. Trong khi về mặt vật lý thì có thể họ không làm gì

    nhưng tâm trí họ vẫn luôn lang thang khắp miền sáng tạo để nghĩ ra những ý tưởng

    mới và dự tính cách thực hiện chúng.

    Khi thời gian của bạn

    không bị những công việc phụ chiếm lấy, tâm trí có cơ hội để mở mang và trải

    nghiệm tư duy sáng tạo.

    3. Giảm thiểu căng thẳng

    Những người lười biếng có một phương châm phổ biến là làm việc thông minh chứ không chăm chỉ. Họ sẽ không bao giờ chuyển từ một công việc sang cái khác mà luôn nghỉ ngơi để tái tạo và định thần.

    Họ sẽ không làm nhiều

    việc cùng lúc, do đó sẽ thấy thoải mái và ít căng thẳng hơn. Lười biếng sẽ mang

    lại giấc ngủ tốt hơn bởi người lười sẽ không bao giờ làm việc nhiều giờ liền để

    khiến bản thân kiệt quệ.

    Kết quả là gì? Họ nghỉ

    ngơi đầy đủ và tránh khỏi tình trạng kiệt sức.

    Khả năng tránh làm việc

    liên tục của người lười biếng tạo ra khoảng thời gian để tâm trí họ được du

    hành và thúc đẩy sáng tạo.

    “Thật tốt khi có thể làm những điều mang lại cảm giác thư giãn trước giây phút đưa ra quyết định quan trọng trong cuộc đời.” –Paulo Coelho.

    Nhiều người coi lười biếng là thiếu tập trung hoặc không năng suất nhưng thật sự điều đó không đúng. Những ý tưởng vĩ đại hiếm khi xuất hiện nếu người ta quá bận bịu để hoàn thành và tổ chức công việc.

    Những con người chăm chỉ và hướng đến công việc thường làm công cho đối tượng có ý tưởng và tầm nhìn lớn lao. Những tầm nhìn và khái niệm ấy thường xuất phát từ khoảng thời gian mà người ta đang ở trạng thái thả lỏng hoặc thư giãn.

    4. Biến bạn thành chuyên gia phân bổ công việc

    Quả nhiên những người

    lười biếng thường không thích làm việc nhiều. Nếu có cơ hội phân bổ công việc

    cho người khác, người lười biếng sẽ bắt lấy cơ hội ấy ngay lập tức. Họ sẽ vui vẻ

    để chia sẻ công việc.

    Những người lười biếng

    cực kì giỏi trong việc tìm người phù hợp để giao việc bởi họ không muốn phải

    tìm đến những phương án thay thế hoặc tái phân bổ công việc.

    Hơn nữa, khi đảm nhận

    các vị trí quản lý, những người lười biếng sẽ hạn chế quản lý tiểu tiết và

    tránh những cuộc họp quá dài và không cần thiết. Thay vào đó họ sẽ tập trung và

    hình dung những câu hỏi tổng quan cũng như hướng dẫn người thực hiện công việc

    sao cho hiệu quả nhất có thể.

    Kết luận

    Hãy cứ lười biếng và

    làm ít thôi, nhưng làm ít mà thông minh có thể mang lại lợi ích rất lớn cho sức

    khỏe của bạn. Mỗi người cần thanh lọc cuộc sống của mình, tập trung vào những

    điều quan trọng và dành thời gian để nghỉ ngơi và thư giãn.

    Hãy nhớ rằng mọi thứ

    trong cuộc sống sẽ vận hành tốt nhất khi có sự tiết chế và lười biếng cũng

    không khác gì. Hãy cứ lười biếng, tuy nhiên cố gắng đừng trì hoãn công việc bởi

    đó là hai điều hoàn toàn khác nhau.

    Lười biếng không đồng nghĩa với không muốn làm việc chăm chỉ. Thay vì vậy nó có nghĩa là không muốn làm việc chăm chỉ hơn mức cần thiết.

    Vì thế, từ giờ trở đi hãy cho phép bản thân được lười biếng, thư giãn và có thời gian nghỉ ngơi.

    Tác giả: Sara A. Metwalli

    Người dịch: Đáo

    Nguồn: Medium

    --- Bài cũ hơn ---

  • Chỉ Từ Là Gì – Vai Trò Trong Câu Và Ví Dụ Minh Họa
  • Phó Từ Là Gì? Những Ý Nghĩa Của Phó Từ
  • Phó Từ: Định Nghĩa, Phân Loại Và Ví Dụ Dễ Hiểu Cho Học Sinh Lớp 6
  • Động Từ Là Gì, Cụm Động Từ Là Gì, Ví Dụ Lớp 6
  • Cuộc Sống Là Gì ?
  • Lý Do, Làm Thế Nào Để Vượt Qua Sự Lười Biếng?

    --- Bài mới hơn ---

  • Săn Bắt Và Hái Lượm Trong Tiếng Tiếng Anh
  • #1Câu Hỏi Tu Từ Là Gì Tác Dụng Ra Sao “Giải Đáp Từ A
  • Một Số Hư Từ Trong Tiếng Hán
  • Từ Khóa Là Gì? Cách Tối Ưu Từ Khóa Khi Seo Website
  • Seo Từ Khóa Là Gì? Cách Chọn Từ Khóa Seo Hiệu Quả
  • Lười biếng là thiếu siêng năng, thiếu sẵn sàng tuyệt đối để làm một cái gì đó, để tiết lộ ngay cả những nỗ lực nhỏ nhất để hành động. Từ vị trí của khoa học, sự lười biếng xuất hiện trong bối cảnh của lĩnh vực ý chí của cá nhân, được coi là chất lượng tiêu cực, thiếu hoạt động, động lực, không muốn đạt được mục tiêu, mong muốn thư giãn và có thời gian nghỉ ngơi. So với đặc điểm ý chí của một người, thiếu ý chí, khái niệm lười biếng thuộc về anh ta.

    Tâm lý học không giải thích sự lười biếng là một căn bệnh hay một tình trạng không lành mạnh, nhưng là một triệu chứng, một tín hiệu về một vấn đề, đây là một mâu thuẫn giữa một người ham muốn và nghĩa vụ của anh ta, cần phải làm.

    Lý do của sự lười biếng

    Tâm lý học xem xét các nguyên nhân của sự lười biếng theo nhiều hướng: điều kiện sống mà người đó thấy mình; đặc điểm cá nhân của hệ thống thần kinh của cá nhân , sự nuôi dưỡng và thích nghi của con người trong xã hội. Trong số các nguyên nhân phổ biến nhất của sự lười biếng là một số sau đây.

    Thứ nhất, mệt mỏi về thể xác, khi một người mệt mỏi về thể chất, cảm xúc, trí tuệ. Nếu sự cân bằng giữa nghỉ ngơi và công việc bị phá vỡ, nội lực của cá nhân sẽ cạn kiệt và mong muốn làm điều gì đó biến mất. Cơ thể và hệ thần kinh từ chối tiếp tục hoạt động ở chế độ này và báo hiệu sự cần thiết phải nghỉ ngơi, thể hiện qua sự lười biếng.

    Vấn đề thứ hai, triệu chứng là tình trạng thờ ơ, là mất hứng thú hoặc thiếu nó trong công việc mà một người làm hoặc nên làm. Mục tiêu không truyền cảm hứng, thiếu động lực . Những gì chúng ta cần làm không tương ứng với các giá trị và lợi ích có ý nghĩa đối với chúng ta tại thời điểm này, ý thức về sự vô ích của những gì chúng ta đang làm. Sự không phù hợp giữa những người mà tôi muốn, và nên nên một cuộc xung đột nội tâm đang cạn kiệt từ bên trong. Một người có nghĩa vụ phải làm những việc mà anh ta dường như không cần thiết. Mục đích này là của ai? “Ai cần cái này?” Nếu bạn ép buộc bản thân hành động, thì sự kháng cự sẽ tự nhiên xuất hiện, rất có thể là vô thức. Nếu bạn ép mình làm điều gì đó trong một thời gian dài, điều đó không thú vị, sự lười biếng chắc chắn sẽ thắng thế.

    Lý do tiếp theo cho sự lười biếng là sợ hãi . Sợ rằng sẽ không thể làm điều này, vì kết quả của năng lượng đã bỏ ra, tiền bạc, một số nỗ lực, một người sẽ không có được những gì cần thiết. Vì vậy, sự lười biếng thực hiện chức năng bảo vệ khỏi những hành động mà một người sợ phải làm và giao thoa với một số khó chịu cho anh ta. Anh ta có thể không nhận thức được nỗi sợ này, đơn giản là anh ta sẽ quá lười biếng để làm điều đó. Một cá nhân có thể sợ điều gì đó mới mẻ đối với anh ta, điều mà anh ta chưa bao giờ có kinh nghiệm, có thể sợ trông thật lố bịch, xuống kinh doanh và không hoàn thành nó, không nhận được cổ tức mà anh ta dựa vào. Nỗi sợ hãi cũng có thể tồn tại thông qua những trải nghiệm tiêu cực trong quá khứ, một tình huống đau thương cá nhân với những hậu quả đáng buồn.

    Một lý do khác cho sự lười biếng là cân bằng nội môi. Cơ thể chúng ta tìm cách duy trì trạng thái quen thuộc với anh ta. Cơ thể đầy đủ, không có gì đe dọa anh ta, anh ta thoải mái, anh ta không cần thể hiện bất kỳ nỗ lực nào để làm điều gì đó mới mẻ cho mình. Con người sống sót như thế.

    Ngoài ra, các nguyên nhân có thể là sự hiện diện của bệnh thần kinh hoặc tâm thần, lạm dụng rượu, sử dụng ma túy, kích thích suy yếu và sản xuất hormone dopamine.

    Nghiên cứu sự hiếu động ở trẻ em và rối loạn thiếu tập trung, nguyên nhân của sự lười biếng có thể được phân biệt vẫn là vấn đề hành vi trong thời thơ ấu, chấn thương cảm xúc. Tôi muốn tìm ra lý do cho sự xuất hiện của sự lười biếng liên tục, mãn tính – đây là thời thơ ấu và lớn lên mà không phải lo lắng, không có quyền lựa chọn độc lập, không giải quyết vấn đề, khi một người mẹ giải quyết và làm mọi thứ cho con mình, và không cho phép anh ta tự lập.

    Phân tích tất cả những điều trên, dựa trên nguyên nhân của sự lười biếng, tâm lý học biểu thị hiện tượng này từ nhiều góc độ:

    – một tín hiệu cho thấy các mục tiêu không thân thiện với môi trường – không tương ứng với mong muốn và khả năng cá nhân của chúng tôi;

    – bảo vệ chống lại sự kiệt sức về cảm xúc ;

    – một dấu hiệu của sự không nhất quán của nhiệm vụ, khi các nhiệm vụ của chúng tôi đòi hỏi rất nhiều nỗ lực và kết quả là không xứng đáng;

    – thiếu động lực, không có mong muốn và tầm quan trọng trong việc đạt được mục tiêu ;

    – không phù hợp với mục đích và lòng tự trọng ;

    – thể chất, cảm xúc, trí tuệ không hoạt động, thụ động.

    Sự lười biếng cũng có thể là dấu hiệu của sự chán nản , thờ ơ .

    Làm thế nào để vượt qua sự lười biếng?

    Có một ý kiến ​​hoang đường giữa mọi người về cách vượt qua sự lười biếng và thờ ơ: đây là một phương pháp tâm lý kỳ diệu, một giải pháp đúng đắn, một bài tập ma thuật sẽ giúp giải quyết vấn đề. Nhưng một công cụ độc đáo như vậy không tồn tại. Có một trách nhiệm nội bộ của mọi người, làm thế nào một người sẽ có thể sống hoặc phục vụ cuộc sống của mình, đưa ra quyết định một cách độc lập. Và làm thế nào để thoát khỏi sự lười biếng trong trường hợp cá nhân của mọi người, sự lựa chọn là cho bản thân lười biếng và trách nhiệm của mình.

    Làm thế nào để thoát khỏi sự lười biếng với một người trong xã hội ngày nay? Nếu bạn đã quyết định ngừng lười biếng và sẵn sàng thực hiện nghĩa vụ cho tất cả những sự kiện, những thay đổi sẽ xảy ra trong cuộc sống, thì bạn nên phân tích thuật toán của các hành động và lựa chọn của bạn để làm việc với sự lười biếng. Trước hết, nó có ý nghĩa để nghiên cứu nguyên nhân của tình trạng này.

    Tôi nhớ lại một câu nói đùa: Một người đàn ông nằm trên giường nhiều ngày, vợ và chặt gỗ, nấu ăn, tẩy rửa, dọn dẹp và ăn. Cô rất mệt mỏi, tiếp cận người nông dân và giận dữ: – Tại sao bạn nói dối cả ngày, nếu bạn có thể giúp đỡ trong gia đình! – Anh bình tĩnh trả lời cô như thế này: về Chuyện gì xảy ra nếu chiến tranh và tôi mệt mỏi.

    Nguyên nhân phổ biến của trạng thái lười biếng có thể là mệt mỏi. Trong phiên bản này, không có gì hiệu quả hơn phần còn lại không tồn tại. Điều kiện duy nhất cho một kỳ nghỉ như vậy: hoàn toàn không chiếm giữ bản thân, đặc biệt là những gì khiến bạn chán nản hơn – xem TV, suy nghĩ về cách thoát khỏi sự lười biếng trên đường đi, phân tích ngày qua, tuần, tháng, chỉ trích bản thân vì không hoạt động và thụ động, và chỉ cần thư giãn và thư giãn. Vẫn còn một cách đáng tin cậy để vượt qua sự mệt mỏi – hoạt động ngoài trời, thay đổi hoạt động thành hoạt động với niềm vui. Hãy tự hỏi: Khi nào bạn nghỉ ngơi tốt đến mức bạn cảm thấy no? Cần phải suy nghĩ về một thói quen hàng ngày rõ ràng, sử dụng thời gian thích hợp, xen kẽ các bài tập thể chất với trí tuệ, thường xuyên hơn, ở trong không khí trong lành, sạch sẽ.

    Nếu lý do thiếu quan tâm, mất cảm hứng cho chính hoạt động hoặc kết quả của nó, thì câu hỏi sẽ là phù hợp: “Tại sao tôi nên làm điều này?” Câu trả lời sẽ là một lời giải thích về những triệu chứng của sự lười biếng, có giá trị đối với một người, nơi để tìm kiếm sự quan tâm, làm thế nào bạn có thể thúc đẩy bản thân, truyền cảm hứng cho bạn để tiến tới kết quả của mục tiêu được giao. Nếu bạn ép mình làm điều gì đó không thú vị, thì sẽ không có kết quả. Sẽ có kháng chiến nội bộ. Nếu không có câu trả lời rõ ràng thỏa đáng cho câu hỏi được hỏi, thì đáng để tìm ra mục tiêu mà người đó nhận ra, ai cần nó. Có thể một trạng thái lười biếng bảo vệ một người khỏi sự lãng phí năng lượng, thời gian, tài nguyên cá nhân không phù hợp. Nó được khuyến khích trong tùy chọn này để tìm kiếm động lực cá nhân, nó đáng để sử dụng lời khen ngợi, một lời hứa khuyến khích, thực hiện một mong muốn gần gũi hơn với cá nhân. Điều quan trọng là phải thấy sự dễ chịu và niềm vui trong các chi tiết, để học cách vui mừng hơn ở những chiến thắng nhỏ.

    Làm thế nào để vượt qua sự lười biếng và thờ ơ với một người, nếu họ là một triệu chứng trầm cảm, không muốn thay đổi bất cứ điều gì, một lối sống quen thuộc, một di sản của sự giáo dục hoặc một căn bệnh? Sau đó, nên liên hệ với các chuyên gia cần thiết trong lĩnh vực y tế để kiểm tra hoặc điều trị, làm việc với một nhà tâm lý học thực hành, tâm lý trị liệu. J. Hollins đã viết rằng trầm cảm, giống như sự thờ ơ, là một thông điệp hữu ích, rằng một điều gì đó quan trọng được kết luận trong trạng thái trầm cảm, và điều rất quan trọng là không chạy trốn khỏi nó, nhưng phải lao vào ở lại này, để cảm nhận và hiểu thêm về nó, để sau này bạn có sức mạnh để đi tiếp theo

    Trong thực tế, có ba lựa chọn không được lười biếng:

    – đây là khi có cảm hứng, và nếu vấn đề không truyền cảm hứng, thì người đó hiểu làm thế nào để quan tâm đến mình;

    – khi cá nhân có khả năng khiến mình phải làm điều đó. Điều quan trọng là duy trì sự cân bằng trong việc hiểu những gì một người cần và những gì anh ta thực sự muốn. Rốt cuộc, nếu bạn chỉ ép buộc bản thân, bạn có thể kiệt sức rất nhiều vì áp lực như vậy, và do đó, bạn không muốn làm gì cả;

    – đi đến thỏa thuận với tình huống, ngừng chỉ trích bản thân vì sự lười biếng của bạn. Rốt cuộc, sự lười biếng, có lẽ, bảo vệ bạn khỏi công việc trống rỗng, không thú vị, kết thúc của nó sẽ không mang lại niềm vui mong muốn.

    Nói chung, triệu chứng của sự lười biếng cho thấy sự thiếu hiểu biết và hiểu biết mà cá nhân trong thực tế muốn trong cuộc sống của mình. Một người biết những gì anh ta muốn có thể dễ dàng đối phó với sự lười biếng.

    --- Bài cũ hơn ---

  • 4 Điều Khiến Lười Biếng Là Một Phần Quan Trọng Của Sáng Tạo
  • Chỉ Từ Là Gì – Vai Trò Trong Câu Và Ví Dụ Minh Họa
  • Phó Từ Là Gì? Những Ý Nghĩa Của Phó Từ
  • Phó Từ: Định Nghĩa, Phân Loại Và Ví Dụ Dễ Hiểu Cho Học Sinh Lớp 6
  • Động Từ Là Gì, Cụm Động Từ Là Gì, Ví Dụ Lớp 6
  • Khái Niệm Chỉ Từ Là Gì

    --- Bài mới hơn ---

  • Khái Niệm Về Nghĩa Của Từ
  • Nhận Thức Là Gì? Các Giai Đoạn Của Nhận Thức
  • Thực Tiễn Là Gì? Nhận Thức Là Gì? Theo Quan Điểm Duy Vật Biện Chứng: Thực Tiễn Có Vai Trò Gì Đối Với Nhận Thức?
  • Nhận Thức Và Các Cấp Độ Của Quá Trình Nhận Thức? Lấy Ví Dụ?
  • Các Giai Đoạn Của Nhận Thức
  • Chỉ từ là gì?

    Theo định nghĩa sách giáo khoa Tiếng Việt, Chỉ từ là những từ dùng để chỉ, trỏ vào sự vật nhằm xác định vị trí của sự vật trong không gian hoặc thời gian. Một số ví dụ về Chỉ từ có thể kể đến như các từ: Này, nọ, ấy, kia, đó, đấy, đây và nhiều thí dụ khác để thay thế các từ, cụm từ tương xứng.

    Vai trò, hoạt động của Chỉ từ trong câu như thế nào?

    Để hiểu hơn khái niệm Chỉ từ là gì, chúng ta cần liệt kê vai trò hoạt động của chỉ từ trong câu. Chỉ từ có thể đảm nhiệm làm phụ ngữ, chủ ngữ, trạng ngữ trong câu. Một số ví dụ để bạn đọc hiểu rõ hơn như sau:

    -Chỉ từ làm phụ ngữ trong cụm danh từ: đang chơi ngoài sân.

    -Chỉ từ làm chủ ngữ trong câu: Đấy là những gì tôi muốn nói.

    -Chỉ từ làm trạng ngữ trong câu: Kể từ hôm đó, tôi không còn dám nhìn mặt Trang nữa.

    -Xác định Chỉ từ trong câu. Trong Yeutrithuc, đó là trang quan trọng nhất. – Tìm chỉ từ trong câu này ( Đó).

    -Xác định ý nghĩa và chức năng của Chỉ từ trong câu: Ngự Tỷ thì cũng thuộc hàng Ulzzang. (Đấy, đây: Ý nghĩa là , chức năng làm ).

    -Thay cụm từ bằng Chỉ từ thích hợp: Vào trang chúng tôi mọi người có thể tìm được rất nhiều thứ hay ho. (Chuyển Trang Yeutrithuc thành Đấy).

    -Thay thế các Chỉ từ bằng những từ hoặc cụm từ phù hợp. Mãi đến hôm , tôi mới dám thổ lộ tình cảm cùng Vy Anh. ( thay bằng ).

    -Tự đặt những câu có chứa Chỉ từ. Cái này các bạn từ rèn luyện dựa vào kiến thức mà chúng tôi đã đưa ra về khái niệm Chỉ từ.

    Với những chia sẻ trên, hy vọng mọi người đã hiểu nghĩa Chỉ từ là gì và sử dụng linh hoạt trong văn nói, văn viết. Loại từ thay thế này chúng ta bắt gặp rất nhiều trong đời sống, trên mạng hay sách báo. Việc học ngữ văn cũng yêu cầu các em học sinh nắm vững khái niệm Chỉ từ là gì để áp dụng cho hợp lý, đạt được điểm cao trong kỳ thi.

    Chỉ từ là gì, lấy ví dụ minh họa, giải bài tập và soạn bài Chỉ từ Ngữ văn 6, tìm hiểu khái niệm chỉ từ và vai trò của nó trong câu. Dù sách giáo khoa chỉ đề cập tới Chỉ từ rất ít, nhưng từ loại này lại đóng vai trò rất quan trọng ở phần ngữ pháp tiếng Việt, đặc biệt tần suất xuất hiện của Chỉ từ trong câu là rất nhiều.

    Tuy nhiên, nhiều người không biết ý nghĩa của Chỉ từ là gì và cách phân loại chỉ từ có tác dụng như thế nào trong từng hoàn cảnh cụ thể. Vì thế ở bài viết này, chúng tôi sẽ giúp mọi người hiểu khái niệm Chỉ từ là gì và cách soạn bài Chỉ từ ngữ văn 6.

    A. Chỉ từ là gì?

    Chỉ từ là từ loại dùng để chỉ, trỏ vào sự vật nhằm xác định vị trí của sự vật trong không gian hoặc thời gian, ví dụ như Này, Kia, Đó, Nọ, Ấy, Đấy, Đây. Những từ như Hôm Ấy, Thời gian Đấy, Những ngày Đó… thì chỉ từ đóng vai trò xác định vị trí sự vật trong thời gian. Còn như Bạn ấy, Gia đình này, Sân bóng đó … thì chỉ từ có nhiệm vụ xác định vị trí sự vật trong không gian.

    Để hiểu thêm khái niệm Chỉ từ là gì thì chúng ta cần phân tích từng ví dụ, từ đó tìm ra vai trò cụ thể của chỉ từ trong câu. Nhiều bạn cũng gặp khó trong việc soạn bài Chỉ từ trong sách giáo khoa ngữ văn 6, đặc biệt ở phần giải bài tập.

    B. Soạn bài Chỉ từ trong sách ngữ văn lớp 6

    Nội dung bài học về khái niệm Chỉ từ trong sách Ngữ văn lớp 6 ở trang 136 – 139 như sau:

    1.Các từ được in đậm trong những câu sau bổ sung ý nghĩa cho từ nào?

    2.So sánh các từ và cụm từ sau, từ đó rút ra ý nghĩa của những từ được in đậm:

    -Ông vua / ông vua nọ;

    -Làng / Làng kia;

    -Nhà / Nhà nọ.

    3.Nghĩa của các từ ấy, nọ trong những câu sau có điểm nào giống và điểm nào khác với các trường hợp đã phân tích?

    Hồi ấy, ở Thanh Hóa có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như thường lệ. – (Sự tích Hồ Gươm)

    Trả lời: Các từ ” ấy“, ” nọ ” trong câu 3 có tác dụng xác định thời gian trong không gian. Khác với các chỉ từ phía trên xác định sự vật (danh từ) trong không gian.

    So sánh các từ ấy (hồi ấy), nọ (đêm nọ) với các từ đã phân tích ở trên, ta thấy:

    • Giống nhau: Cùng xác định vị trí của sự vật.

    Ghi nhớ: Chỉ từ là những từ dùng để trỏ vào sự vật, nhằm xác định vị trí của sự vật trong không gian hoặc thời gian. Ví dụ: Này, nọ, kia, đó, ấy, đấy, đây…

    Vai trò Hoạt động của Chỉ Từ trong câu: Chỉ từ thường làm phụ ngữ trong cụm danh từ. Ngoài ra, chỉ từ còn có thể làm chủ ngữ hoặc trạng ngữ trong câu. Ví dụ về vai trò hoạt động của chỉ từ trong câu:

    • Chỉ từ làm phụ ngữ trong cụm danh từ: Bốn thằng đó đang chơi ngoài sân.
    • Chỉ từ làm chủ ngữ trong câu: Đấy là những gì tôi muốn nói.
    • Chỉ từ làm trạng ngữ trong câu: Kể từ hôm đó, tôi không còn dám nhìn mặt Trăng nữa.

    C. Luyện tập: Ví dụ về Chỉ từ trong sách giáo khoa Ngữ văn lớp 6:

    Bài tập 1: Tìm chỉ từ trong những câu sau đây. Xác định ý nghĩa và chức vụ của các chỉ từ ấy.

    a- Vua cha xem qua một lượt rồi dừng lại trước chồng bánh của Lang Liêu, rất vừa ý, bèn gọi lên hỏi. Lang Liêu đem giấc mộng gặp thần ra kể lại. Vua cha ngẫm nghĩ rất lâu rồi chọn hai thứ bánh ấy đem tế Trời, Đất cùng Tiên vương. – (Bánh chưng, bánh giầy)

    b- Đấy vàng, đây cũng đồng đen

    Đấy hoa thiên lí, đây sen Tây Hồ. – (Ca dao)

    c- Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. – (Con Rồng cháu Tiên)

    d- Từ đó nhuệ khí của nghĩa quân ngày một tăng. – (Sự tích Hồ Gươm)

    Trả lời Bài tập 1: Các chỉ từ có trong các câu và ý nghĩa, chức vụ của chúng là:

    a- Hai thứ bánh ấy:

    • Định vị sự vật trong không gian
    • Làm phụ ngữ sau trong cụm danh từ.

    b- Đấy, đây

    • Định vị sự vật trong không gian
    • Làm chủ ngữ

    c- Hay

    • Định vị sự vật trong thời gian
    • Làm trạng ngữ

    d- Đó

    • Định vị sự vật trong thời gian
    • Làm trạng ngữ

    b- Người ta còn nói, khi ngựa thét ra lửa, lửa đã thiêu cháy một làng, cho nên làng bị lửa thiêu cháyvề sau gọi là làng Cháy. – (Theo Thánh Gióng)

    Trả lời Bài tập 2: Có thể thay như sau, Thay như vậy để khỏi lặp từ:

    a- đến chân núi Sóc = đến đấy

    b- làng bị lửa thiêu cháy = làng ấy

    Trả lời bài tập 3: Không thể thay các chỉ từ: Năm ấy, chiều hôm đó, đêm nay trong đoạn văn được.

    Chỉ từ có vai trò rất quan trọng. Chúng có thể chỉ ra những sự vật, thời điểm khó gọi thành tên, giúp người nghe, người đọc định vị được các sự vật, thời điểm ấy trong chuỗi sự vật hay trong dòng thời gian vô hạn.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Số Từ Là Gì? Lượng Từ Là Gì? Các Ví Dụ Dễ Hiểu Nhất
  • Khái Niệm Từ Vựng Học
  • Khái Niệm Stem Là Gì?
  • Stem Là Gì? Chương Trình Giáo Dục Stem Trong Trường Phổ Thông
  • Giáo Dục Stem Là Gì?
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100